Yến Hạc Thanh rũ mắt, không trả lời mà quay người ngồi xuống.
Cửa xe là một tấm kính lớn được đóng kín, Yến Hạc Thanh mở ba lô lấy tai nghe đeo lên, sau đó lại lấy ra một quyển sách rồi cúi đầu đọc.
Cố Tinh Dã nhíu mày, vẫn không để ý tới hắn à, hắn liếc nhìn cuốn sách của Yến Hạc Thanh, không phải sách giáo khoa hoặc sách chuyên ngành mà là "Vụ ám sát ông Roger Ackroyd" của Agatha có dán nhãn thư viện đại học Bắc Kinh.
Thích đọc huyền nghi suy luận à?
Cố Tinh Dã kinh ngạc nhưng chẳng mấy bất ngờ, Yến Hạc Thanh cũng giống như một quyển truyện huyền nghi, càng đến gần càng có cảm giác bí ẩn khiến hắn khát khao khám phá.
Hắn cũng chẳng ngại ngùng mà cứ thế nhìn chằm chằm Yến Hạc Thanh, bắt đầu đoán xem cậu nghe nhạc gì.
Nhạc cổ điển? Nhạc nhẹ?
Hợp với khí chất của Yến Hạc Thanh.
Nhưng cậu luôn rất khó đoán, bề ngoài ôn hòa dễ gần nhưng thật ra lạnh lùng xa cách ngàn dặm.
Biết đâu lại thích nghe Rock n" Roll, blues, jazz thì sao?
Dương Nhữ Thành từng nói học kỳ trước Yến Hạc Thanh đạt điểm thi cuối kỳ cao nhất nên mới được chuyển sang khoa Sinh.
Hắn có ý khen ngợi Yến Hạc Thanh, ai cũng thích được khen, hắn không tin Yến Hạc Thanh ngoại lệ.
Nhưng Yến Hạc Thanh thực sự là ngoại lệ, cậu lật một trang, thậm chí hàng mi dài còn không hề chớp, bình tĩnh xa cách, "Nếu tò mò về quan hệ của tôi và Lâm Phong Trí thì tự hỏi nó đi."
Cố Tinh Dã nhíu mày, hắn chẳng quan tâm Lâm Phong Trí có phải con nuôi hay không, càng đừng nói tới tò mò về quan hệ của hai người họ, "Tớ chỉ tò mò về cậu thôi." Khóe miệng hắn lộ ra ý cười, "Tớ từng đắc tội cậu à? Hình như cậu không ưa tớ lắm."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

