Có lẽ y phản ứng thái quá rồi.
Dạo này cứ nghe gì liên quan đến Yến Hạc Thanh là y lại nóng nảy!
Nhớ tới Yến Hạc Thanh, Lâm Phong Trí lập tức bực bội.
Dĩ nhiên Yến Hạc Thanh vẫn chưa trả lời tin nhắn Wechat của y.
Hôm qua Cố Tinh Dã còn gửi cho y một tấm ảnh chụp tảo hoa mai gì đó, chắc chắn không phải trên núi mất sóng nên Yến Hạc Thanh không liên lạc được với y mà là cố tình làm ngơ y.
Giận à? Vì câu kia của y sao?
Nhưng rõ ràng Yến Hạc Thanh có lỗi mà.
Y đâu muốn giấu giếm quan hệ của bọn họ, nếu Yến Hạc Thanh nói trước với y một tiếng để y không phải xấu hổ trước mặt Cố Tinh Dã thì y tuyệt đối sẽ không hạch hỏi cậu.
"Uống đi." Lâm Phong Trí đưa sữa cho Lâm Phong Dật rồi thuận thế ngồi xuống cạnh giường, "Vậy anh gặp phải Yến Hạc Thanh ở Hoài Sơn à?"
Lâm Phong Dật không muốn uống nên để lại tủ đầu giường, "Ừm!"
Hắn mệt mỏi nghiến răng, thà không gặp còn hơn!
Lâm Phong Trí gật đầu, "Bọn họ đi thực tập dã ngoại mà, Cố Tinh Dã cũng ở đó nữa."
Nhắc tới Cố Tinh Dã, Lâm Phong Dật cực kỳ khó chịu, "Anh biết, nó đi với Yến Hạc Thanh suốt mà."
Lâm Phong Trí truy hỏi: "Hay đi chung với nhau lắm à?"
"Chứ sao, thân thiết lắm." Lâm Phong Dật cười lạnh, "Thằng nhóc Cố Tinh Dã kia khéo ăn nói mà."
Lâm Phong Trí im lặng, ép Lâm Phong Dật uống sữa xong mới ra khỏi phòng gọi điện.
Gọi cho Cố Tinh Dã.
"Bảo Yến Hạc Thanh nghe đi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
