Cho Từ Kiều Âm ăn cháo xong, Yến Hạc Thanh hàn huyên với bà mấy câu rồi ra về.
Xuống tầng trệt, Lục Mục Trì cản cậu lại, "Mười giờ rồi, đêm nay ngủ lại đây đi."
Yến Hạc Thanh liếc hắn một cái.
Ánh mắt rất bình thản nhưng vẫn làm Lục Mục Trì nhớ lại chuyện trước kia.
Quả thật hôm nay hắn thấy đã muộn nên mới giữ Yến Hạc Thanh ngủ lại, cậu chưa nói gì mà hắn đã tự chột dạ, đi theo giải thích, "Không có ý gì khác đâu, em yên tâm đi."
Yến Hạc Thanh chẳng có biểu cảm gì, "Tôi không tin anh."
"......" Lục Mục Trì nghẹn họng.
Một lát sau, hắn thở dài, "Anh đưa em về." Hắn chuẩn bị thay giày.
"Đổi người khác được không." Yến Hạc Thanh hỏi, "Không phải anh, đưa tôi đến chỗ có thể đón taxi là được rồi."
Điều hắn phải làm bây giờ là dùng hành động để chứng tỏ từ nay trở đi mình sẽ tôn trọng Yến Hạc Thanh.
Lục Mục Trì ngừng thay giày, thậm chí còn lùi lại mấy bước giữ khoảng cách rồi gọi quản gia đưa Yến Hạc Thanh về.
"Em nhìn cho kỹ nhé." Lục Mục Trì thâm tình nhìn cậu, "Anh sẽ không đối xử với em như trước nữa đâu."
Đúng lúc này, Yến Hạc Thanh có điện thoại.
Cậu biết là Lâm Phong Trí nên lấy ra để Lục Mục Trì thấy.
Mặt Lục Mục Trì như nuốt phải ruồi, hắn muốn ngăn cản Yến Hạc Thanh nghe máy.
Kể ra cũng buồn cười.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
