Nghe Sở Tử Ngọc gọi lão Lục tổng, Tạ Quân Kiệt vội vàng bịt miệng lại để khỏi cười ra tiếng.
Thật ra Lục Lẫm bảo dưỡng rất tốt, chỉ cần không nghiêm mặt rồi mặc đồ bình thường chạy bộ trong trường đại học vẫn có thể miễn cưỡng giả làm sinh viên năm cuối.
Sở Tử Ngọc là cố ý.
Hắn hiểu lầm Lục Lẫm chỉ kể cho Tạ Quân Kiệt nghe chuyện Yến Hạc Thanh, cơn giận này dù thế nào cũng phải trút!
Nhưng Yến Hạc Thanh không để ý mà nhìn sang Lục Lẫm, "Anh muốn lái thuyền à?"
Lục Lẫm đọc được ý nghĩ của cậu, "Thuyền trưởng lái trước, sau đó tôi sẽ lái thêm một đoạn tới vùng biển mình hay ghé, ở đó tài nguyên phong phú, còn câu được cá ngừ đại dương mấy chục ký nữa."
Còn một điều mà Lục Lẫm không nói, lần trước anh đã gặp cá voi ở vùng biển kia.
Nhưng cái này phải xem vận may, anh không muốn Yến Hạc Thanh hy vọng rồi lại thất vọng.
Yến Hạc Thanh hiếu kỳ hỏi: "Câu cá ngừ đại dương bằng mồi gì ạ?"
"Lấy mồi ngay tại chỗ, trước tiên câu một con cá nhỏ làm mồi, đối với cá ngừ đại dương có sức hấp dẫn lớn lắm."
Hai người mải nói chuyện nên không thấy Sở Tử Ngọc và Tạ Quân Kiệt đã lên thuyền trước.
Sở Tử Ngọc chấn động đến nỗi choáng váng.
Đây là lần đầu tiên hắn thấy Lục Lẫm kiên nhẫn như vậy.
Hồi cấp hai hiếm hoi lắm hắn mới có một lần hiếu học, đến hỏi Lục Lẫm một bài toán, Lục Lẫm viết xoẹt xoẹt trên giấy rồi xé ra đưa cho hắn, một chữ cũng không có.
Tạ Quân Kiệt cũng có kinh nghiệm tương tự, hắn vỗ vai Sở Tử Ngọc, "Người ta là bé cưng mà, không ai đọ nổi đâu."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
