Lục Mục Trì phản ứng trước nhất, "Sao phải nói chuyện riêng, có gì nói luôn ở đây đi!"
Tốt nhất là cười giả lả cho qua chuyện.
Lục Mục Trì há miệng định làm nũng, Lục Xương Thành dễ trúng chiêu này nhất, "Ông nội ——"
Đồng thời Yến Hạc Thanh cũng lên tiếng, "Ngài muốn nói chuyện ở đâu."
Không kiêu ngạo không tự ti, điềm đạm trầm tĩnh.
Lục Mục Trì ra sức nháy mắt với cậu, ông nội hắn rất khéo ăn nói, Yến Hạc Thanh mà đi với ông thật thì chỉ hai ba câu là bị moi ra chân tướng ngay!
Yến Hạc Thanh vờ như không thấy, bình tĩnh đối diện với ánh mắt dò xét của Lục Xương Thành.
Điều này mang đến cho Lục Xương Thành ấn tượng không tệ.
Xuất thân từ gia đình bình thường mà lại trầm tĩnh không luống cuống.
Trình Tâm Dĩnh nói Lục Mục Trì rất nghe lời Yến Hạc Thanh, giờ Lục Xương Thành mới tin tám phần.
Lục Xương Thành chợt nở nụ cười, "Ta già rồi, đi không nổi nữa, thôi nói ở đây đi."
Ông quay sang Lục Mục Trì, giọng điệu nghiêm khắc nhưng vẫn lộ ra vẻ thân mật, "Còn không mau dọn dẹp bãi chiến trường của mày đi, chờ chú mày về thì biết tay!"
Nghe nhắc tới Lục Lẫm, Lục Mục Trì giật mình, "Hôm nay chú về à?"
Nghĩ đến phòng mình bị đập phá san thành bình địa, Lục Mục Trì hấp tấp đi ra ngoài.
Ánh mắt Lục Xương Thành dõi theo hắn vừa cưng chiều vừa bất lực, sau đó quay sang Yến Hạc Thanh, "Ngồi đi chàng trai."
Ông tới sofa ngồi xuống trước.
Trình Tâm Dĩnh đi theo đặt trà bánh lên bàn rồi im ắng ra khỏi phòng đóng cửa lại.
Yến Hạc Thanh biết Lục Lẫm ở công ty, nhưng đây là lần đầu tận mắt thấy Lục Mục Trì nể sợ Lục Lẫm.
Chỉ nhắc tên mà đã có thể áp chế hắn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



