Lục Lẫm chạy tới căn hộ ở khu tập thể.
Đang giờ cao điểm nên bị kẹt xe một lúc lâu, gần tám giờ mới đến, trời đã tối nên hầu hết cửa sổ đều có ánh đèn, chỉ riêng nhà họ là không.
Tim Lục Lẫm bỗng nhiên giật thót, vừa lấy chìa khóa vừa đi nhanh lên lầu, tới nhà lập tức cắm chìa vào ổ mở cửa.
Bên trong vừa tối đen vừa tĩnh mịch, chỉ có tiếng nước tí tách.
Lục Lẫm nhẹ nhàng đóng cửa lại, cởi áo khoác rồi thay giày vào nhà, ánh trăng và ánh đèn bên ngoài rọi vào cùng lúc, gợn nước lăn tăn phản chiếu trên sàn, bể cá tỏa ra ánh sáng mờ ảo màu vàng nhạt, cửa ban công khép hờ, gió thổi màn lụa trắng bay phất phơ.
Yến Hạc Thanh không có ở đây.
Lục Lẫm định tới phòng ngủ nhưng đi hai bước chợt dừng lại, nghiêng người lắng nghe một lát, sau đó đổi hướng đi tới phòng tắm.
Tiếng nước tí tách không phải từ bể cá mà là từ phòng tắm.
Cách tấm kính hoa hải đường, chẳng thấy bóng dáng Yến Hạc Thanh đâu.
Tí tách.
Tiếng nước nhỏ giọt tiếp tục vọng ra từ bồn tắm lớn.
Lục Lẫm đi nhanh vào phòng tắm, đôi mắt nheo lại.
Bồn tắm lớn dành cho hai người mà anh vừa mua đầy ắp nước, trên mặt rải vô số cánh hoa hồng, nước từ vòi nhỏ xuống tí tách.
Phòng tắm không bật đèn, chỉ có mấy ngọn nến thơm mùi hoa cỏ đặt trên bệ cửa sổ, trong không khí thoang thoảng hương mai trắng.
Nhẹ nhàng, nửa đêm tuyết rơi dày, cành hoa lặng lẽ tỏa ra hương thơm mát lạnh.
Nhưng vẫn không thấy Yến Hạc Thanh.
Lục Lẫm nhéo nhẹ yết hầu một cái, vừa quay lưng định đi tìm người thì lớp hoa hồng bị gạt ra, một bàn tay mảnh khảnh trắng nõn vươn tới nắm lấy bàn tay buông thõng của anh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


