Xe cảnh sát và xe cấp cứu đều đã tới.
Trên lối đi bộ đông nghịt người, Yến Hạc Thanh đi sau lưng đám đông, nghe được mấy câu ——
"Có một người không xong rồi đúng không?"
Trong nhà vẫn yên tĩnh như lúc cậu đi, Yến Hạc Thanh cúi đầu nhìn, giày da của Lục Lẫm đặt ngay ngắn trước cửa.
Thay dép xong, cậu vào phòng vệ sinh rửa tay rửa mặt trước, thay áo ngủ rồi mới về phòng.
Mở hé cửa, phòng ngủ vẫn lờ mờ im ắng như cũ, người trên giường không có động tĩnh gì, chắc vẫn đang ngủ.
Yến Hạc Thanh đẩy cửa bước vào, nhẹ nhàng đóng lại rồi trở về giường.
Lục Lẫm ngủ rất say, điều hoà trong phòng bật khá thấp nên đắp chăn ngủ sẽ dễ chịu hơn, Yến Hạc Thanh nhích lại gần Lục Lẫm, cậu mệt rã rời, eo cũng mỏi nhừ, trở lại nơi quen thuộc, chẳng mấy chốc đã ngủ thiếp đi.
Trong lúc mơ màng, cậu cảm thấy có người đang xoa eo cho mình nhưng thực sự quá buồn ngủ nên mở mắt không nổi, cứ thế chìm vào giấc ngủ say.
Sau đó bị tiếng điện thoại rung đánh thức.
Yến Hạc Thanh mở mắt ra, tầm nhìn mau chóng trở nên rõ ràng, là điện thoại của cậu.
Cậu cố ý không tắt máy.
Người gọi là Lục Xương Thành.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)