Trở lại sảnh tiệc, trên bàn ăn vẫn vui vẻ hòa thuận như cũ.
Lũ trẻ ăn no rồi đi chơi loanh quanh, Lục Tùy An đang nói chuyện với Lục Lẫm, thỉnh thoảng anh trả lời một hai câu.
Yến Hạc Thanh vừa quay lại thì Lục Lẫm đã kéo sẵn ghế cho cậu, những người khác không thấy nhưng Lục Tùy An thấy rất rõ, hắn cười hỏi: "Yến tiên sinh, cậu và anh Lẫm đăng ký kết hôn trước hay làm đám cưới trước vậy?"
Yến Hạc Thanh giao vấn đề này cho Lục Lẫm, "Lục Lẫm, anh thấy sao?"
Vẻ mặt Lục Lẫm vẫn luôn hờ hững, nghe Yến Hạc Thanh hỏi câu này mới nở nụ cười, "Đăng ký kết hôn trước đi."
Yến Hạc Thanh gật đầu, im lặng một lát rồi lại hỏi: "Ngày mốt nhé?"
Lục Lẫm hơi bất ngờ nhưng tất nhiên không có ý kiến gì, "Ừ."
Việc này được quyết định như vậy, buổi tiệc kéo dài đến mười giờ mới kết thúc, chủ yếu là vì mấy bé gái cứ quấn lấy Yến Hạc Thanh, không chịu đi ngủ không chịu về nhà, Yến Hạc Thanh dạy chúng xếp thiên nga bằng khăn ăn, còn hứa khi nào xếp được thiên nga sẽ dẫn chúng đi chơi.
Mấy bé gái háo hức xin một đống khăn ăn về nhà tập xếp thiên nga.
Sau khi lên xe, con gái Lục Tùy An đòi mẹ hạ cửa xe xuống rồi vẫy tay với Yến Hạc Thanh, "Anh qua đây đi! Em có chuyện muốn nói nhỏ với anh!"
Yến Hạc Thanh đi tới khom người xuống nghe nó thì thầm.
Cô bé có đôi mắt to tròn, đưa bàn tay mũm mĩm lên che miệng rồi nói nhỏ vào tai Yến Hạc Thanh: "Anh ơi em thơm má anh được không? Bác dữ quá, em sợ bác mắng em lắm!"
Yến Hạc Thanh nghiêng đầu nhìn Lục Lẫm, anh đang chờ cậu, hình dáng lạnh lùng dù có đứng trong ánh đèn ấm áp cũng khó giấu nổi vẻ cao ngạo khó gần.
Thấy Yến Hạc Thanh nhìn sang, mắt đen của Lục Lẫm hơi nheo lại như muốn hỏi có chuyện gì, khóe môi Yến Hạc Thanh cong lên, quay đầu thì thầm với cô bé: "Được chứ."
Nó liếc nhanh Lục Lẫm rồi rướn cổ hôn chụt một cái lên má Yến Hạc Thanh, "Tạm biệt anh!" Sau đó lùi lại ngồi trong lòng mẹ mình, chỉ lộ ra đôi mắt to chớp chớp nhìn Yến Hạc Thanh, người mẹ trẻ áy náy cười với cậu, Yến Hạc Thanh mỉm cười tỏ vẻ không sao rồi vẫy tay với cô bé, "Lần sau gặp lại nhé."
Xe chạy đi, Yến Hạc Thanh vừa đứng thẳng dậy thì Lục Lẫm đi tới, đôi mắt đen lóe sáng, đang định mở miệng thì Yến Hạc Thanh kiễng chân lên hôn má anh một cái, vừa nhẹ vừa nhanh như làn gió phất qua, cậu cong môi nói, "Sau này cười nhiều một chút, tụi nhỏ sẽ không sợ anh nữa đâu."
Lục Lẫm cười, "Em không sợ là được rồi."
Lúc này xe của họ được lái tới, hôm nay Lục Lẫm không gọi tài xế mà tự lái, cài dây an toàn rồi liếc nhìn kính chiếu hậu nhưng không phát hiện Lâm Phong Trí, trước đó anh đã thấy y ở hành lang.
Anh đoán lúc nãy Yến Hạc Thanh đi lâu như vậy là vì nhìn thấy Lâm Phong Trí.
Nhưng Yến Hạc Thanh không nói nên Lục Lẫm cũng chẳng hỏi, anh khởi động xe, "Đừng để ý cha anh làm gì."
Yến Hạc Thanh mở hộp tay vịn lấy một gói dứa sấy, đồ ăn trong bữa tiệc rất cầu kỳ nhưng không hợp khẩu vị của cậu nên chỉ ăn một chén cơm nhỏ, "Ông ấy chưa kịp nói gì mà."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)