Lục Mục Trì kéo Hạ Dương đến vườn hoa, chưa kịp hất Hạ Dương ra thì y đã nép vào lòng hắn, bàn tay mềm mại không xương vuốt ve ngực hắn.
Lục Lẫm theo tới, trông thấy Lục Mục Trì đẩy Hạ Dương ra rồi bực bội sửa sang áo sơmi.
Vườn hoa tối lờ mờ, đáy mắt Hạ Dương lộ ra vẻ ấm ức.
Hạ Dương không biết Lâm Phong Trí, nhưng mỗi lần làm tình Lục Mục Trì đều bịt kín mắt y.
Mới đầu y còn tưởng là tình thú, nhưng một lần nọ đang làm nửa chừng thì Lục Mục Trì có điện thoại, hắn không chỉ nghe máy mà còn vứt y lại, cứ thế bỏ đi với đũng qu/ần nhô cao.
Hạ Dương lờ mờ đoán được phần nào.
Sau đó nhân lúc Lục Mục Trì vui vẻ, y hỏi hắn chuyện này, Lục Mục Trì cũng thoải mái nói môi y giống cục cưng yêu dấu của hắn.
Hạ Dương nổi cơn ghen, "Nó có giống cục cưng yêu dấu của anh hơn em không?"
"Nó" là Yến Hạc Thanh, ánh mắt Lục Mục Trì lập tức lạnh lẽo, túm chặt cổ áo Hạ Dương, "Mày mà cũng xứng so với em ấy à."
"Cút ngay, đừng ở đây làm chướng mắt nữa, cho mày bao nhiêu thứ rồi còn gì, liệu hồn giữ miệng cho kín vào, giờ em ấy mới là cục cưng của tao, hiểu chưa?"
Sắc mặt Hạ Dương trở nên khó coi, Lục Mục Trì buông tay ra rồi lạnh lùng nói, "Sao, còn chờ tao gọi người đưa mày về nhà nữa à?"
Bị đuổi thẳng thừng nên Hạ Dương cực kỳ xấu hổ, đi nhanh ra cổng.
Chờ Hạ Dương đi xa, Lục Mục Trì lấy điện thoại ra gọi một cuộc.
"Biển số xe là ——" Hắn nói cho đối phương số xe của Yến Hạc Thanh, "Làm cho đàng hoàng, nếu để em ấy biết mày làm thì coi chừng tao đấy."
Lục Mục Trì bỏ đi, vườn hoa yên tĩnh trở lại.
Dưới giàn cây, ánh mắt Lục Lẫm tối đi, anh đã nhận được tin Lục Mục Trì chuẩn bị cầu hôn trên đỉnh núi Thiên Loan.
Xem ra là đêm nay.
Lục Lẫm suy nghĩ rồi đổi hướng vào sảnh chính.
Lúc này Triệu Duy Phương vẫn đang lân la kết thân với Yến Hạc Thanh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

