Tiếng pháo sáng vẫn đang vang lên, máu xông lên não Lục Mục Trì trong nháy mắt, tốc độ chảy quá nhanh làm huyệt thái dương của hắn nhức buốt, đầu óc choáng váng, tầm nhìn cũng mờ đi.
Gương mặt Yến Hạc Thanh rất gần mà cũng rất xa.
Lục Mục Trì siết chặt chiếc nhẫn, hơi nóng lan ra từ đầu ngón tay, nóng đến mức ngộp thở.
Chồng sắp cưới?
Yến Hạc Thanh có chồng sắp cưới rồi sao?
Nói đùa gì vậy!
Hắn khó nhọc nhếch miệng, muốn tìm ra vẻ sơ hở trên mặt Yến Hạc Thanh.
"Thanh Thanh, đừng đùa kiểu này nữa."
Hắn quỳ một chân trên đất, Yến Hạc Thanh nhìn xuống hắn, ánh pháo sáng phác họa đường viền hàm lạnh lẽo của cậu.
Vẻ mặt Yến Hạc Thanh hết sức bình tĩnh, cũng không gỡ tay Lục Mục Trì mà cứ thế lạnh lùng nhìn hắn nổi điên.
Cậu càng bình tĩnh thì Lục Mục Trì càng không thể lừa mình dối người được nữa.
Điều hắn lo sợ đã thành sự thật.
Không phải hắn không cảm nhận được mà là không muốn nghĩ sâu xa, hắn sợ, hắn sợ Yến Hạc Thanh không thích mình, vì vậy mới nóng lòng trói buộc Yến Hạc Thanh bằng hôn nhân.
Răng hàm Lục Mục Trì suýt bị nghiến gãy, giọng nói nặng nề như sắp giết người.
"Nó, là, ai!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

