Mi mắt Yến Hạc Thanh chớp nhẹ, "Em thi anh cũng đi theo à?"
Lục Lẫm ôm chặt cậu, "Cũng theo."
Ánh đèn vàng nhạt đầu giường chiếu vào gương mặt say ngủ của Yến Hạc Thanh, Lục Lẫm yên lặng ngắm cậu thật lâu rồi mới ôm chặt người vào ngực, nhắm mắt nghỉ ngơi.
Buổi sáng ăn điểm tâm xong, Lục Lẫm lái xe đưa Yến Hạc Thanh đi thi.
Cuối học kỳ sân trường vắng vẻ yên tĩnh, trong lúc Yến Hạc Thanh thi, Lục Lẫm ở ngoài chờ cậu.
Làm bài xong Yến Hạc Thanh nhìn ra cửa sổ, cây xanh tầng tầng lớp lớp, không thấy được Lục Lẫm.
Nhưng cậu biết anh đang ở đó.
Hai ngày thi đại học, ngoài trường thi đông nghịt phụ huynh chờ con mình, nhưng đó là chuyện tháng Sáu năm ngoái rồi.
Năm nay đã có người chờ cậu ngoài trường thi.
Yến Hạc Thanh thu mắt lại rồi cúi đầu dò kỹ bài làm.
Mấy ngày tiếp theo, Yến Hạc Thanh tập trung thi cử, thi xong môn cuối cùng, cậu nộp bài sớm.
Vừa gặp Lục Lẫm thì điện thoại reo lên.
Là mẹ Lâm.
Nghe giọng bà có vẻ đã bình tâm hơn, "Hạc Thanh, dì sắp lên máy bay rồi."
Yến Hạc Thanh nhíu mày, "Dì đi đâu vậy ạ?"
"Thụy Sĩ." Mẹ Lâm cười, "Phong Dật chọn đấy, nó nói chỗ đó non xanh nước biếc, còn yên tĩnh nữa, ở hai ba năm tự khắc sẽ hết bệnh thôi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
