, quân phản loạn rõ ràng bắt đầu vội vàng nôn nóng. Trời còn chưa sáng cũng đã bắt đầu công thành rồi, hơn nữa theo sắc trời dần tỏ rạng thế công càng ngày càng mãnh liệt. Tin tưởng nếu như không phải là ngoài thành Vĩnh Lâm bây giờ không thể bố trí nhiều nhân mã như vậy thì Mặc Cảnh Lê tuyệt đối hận không được kéo toàn bộ mười mấy vạn đại quân lên vây công cái thành nhỏ như viên đạn này.
Hai nghìn Hắc Vân kỵ dùng để thủ thành so với hai nghìn thủ tướng biên thành tuyệt đối sẽ mạnh hơn không biết bao nhiêu lần. Đến thời điểm buổi trưa, trong thành Vĩnh Lâm chỉ còn dư lại quân trấn thủ đã sớm tinh bì lực tẫn (sức lực cạn kiệt). Cửa thành bị quân phản loạn liên tục không ngừng đụng vào cũng bắt đầu lảo đảo muốn rụng.
“Vương… Từ công tử, không trấn thủ được rồi, các người đi trước đi!” Hạ Thù kéo một thân vết máu và mỏi mệt đứng ở trước mặt Diệp Ly, “Còn có huynh đệ Hắc Vân kỵ, thủ thành vốn chính là chuyện của chúng ta, lần này có thể trấn thủ nhiều ngày như vậy đã là nhờ có các ngươi.”
“Đi?” Diệp Ly nhướn mày, “Bây giờ có thể đi tới chỗ nào đây? Ngoài thành có mười mấy vạn đại quân đấy.”
“Hai nghìn thiết kỵ Hắc Vân kỵ cũng không có tổn hại, vây ở trong thành cũng chỉ là rồng ngủ chỗ nước cạn. Chỉ cần ra khỏi thành nhất định có thể đủ lực để mở đường máu đánh đi ra ngoài.” Hạ Thù nói.
Diệp Ly chỉ chỉ người phía sau nói: “Ngươi hỏi một chút bọn họ có đi hay không?” Đứng phía sau Diệp Ly chính là thống lĩnh Hắc Vân kỵ Tần Phong một thân xơ xác tiêu điều cùng Ám Nhị và Ám Tam.
Tần Phong nghiêm nghị nói: “Hắc Vân kỵ vốn là vì bảo vệ Đại Sở mà tồn tại, nếu là bỏ lại thành trì và tướng sĩ thủ thành rời đi, trở về huynh đệ chúng ta cũng chỉ có thể ở trước mặt tướng sĩ Hắc Vân kỵ tạ tội.”
Ám Tam cười híp mắt nhìn Hạ Thù nói: “Chúng ta là ám vệ, chủ tử ở nơi đâu chúng ta ở nơi đó.”
Hạ Thù trừng mắt nhìn người trước mặt, chỉ cảm thấy ánh mắt một trận khô khốc đau nhói, cắn răng nói: “Không đáng giá!” Để cho một thành Vĩnh Lâm mai táng một Định Quốc Vương phi và hai ngàn Hắc Vân kỵ. Như vậy quá nhiều……
Ám Nhị bất đắc dĩ vỗ vỗ người Tam đệ có phải động kinh hay không, bây giờ là ở trên chiến trường được chứ?
Mắt thấy cửa thành trong tiếng va chạm nặng nề bắt đầu tan vỡ, Diệp Ly bất đắc dĩ thở dài, rốt cuộc vẫn không chống đỡ được tới khi viện quân tới, “Hắc Vân kỵ, chuẩn bị!”
“Dạ!” Trên cổng thành giao cho quân trấn thủ còn dư lại đã không nhiều lắm, dưới cổng thành hai nghìn Hắc Vân kỵ đã chuẩn bị xong, như một mũi tên lên cung tùy thời chuẩn bị bắn ra. Diệp Ly quay đầu hướng Hạ Thù và Vân Đình đứng ở trên cổng thành gật đầu, vung tay lên cửa thành ầm ầm ngã xuống đất, quân phản loạn ngoài thành còn chưa kịp xông tới, trong nháy mắt, thiết kỵ màu đen như cuồng phong xông ra ngoài, đến mức ánh sáng đỏ máu chiếu sáng khắp trời.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


