, Hạ Thù tao nhã nhìn chằm chằm vào thiếu niên mặc áo đen thoải mái ngồi dò xét đại sảnh trước mắt, còn có bốn gã kỵ sĩ đứng ở bên cạnh hắn hộ vệ, “Vị công tử này, hiện tại nói gì đi? Còn nữa thỉnh giáo lai lịch của công tử và các vị?” Diệp Ly nhìn nhìn hai người, bật cười lớn nói: “Khó trách tướng quân Mộ Dung phái hai vị đến đóng ở thành Vĩnh Lâm. Vân giáo úy vũ dũng, Hạ giáo úy cẩn thận, xác thực là tổ hợp khó được.” Hạ Thù nhàn nhạt cười khổ, “Hôm nay nếu không có công tử và các vị đuổi tới, chỉ sợ Hạ Thù và Vân Đình cũng chỉ có thể dùng cái chết để tạ tội.” Ánh mắt thản nhiên nhìn thẳng vào Diệp Ly, hắn sẽ không quên thiếu niên ở trước mắt còn chưa nói ra thân phận của mình.
Diệp Ly bất đắc dĩ, đưa tay kéo búi tóc trên đầu xuống, mặc kệ một đầu tóc đen trợt xuống đầu vai, nhạt cười nhạt nói: “Ta là Định Quốc Vương phi.”
Định Quốc Vương phi? Vân Đình và Hạ Thù hai mặt nhìn nhau. Trước mắt tình hình mặc dù tại ngoài ý liệu nhưng hình như lại hợp tình hợp lý. Ngoại trừ Định Vương chỉ có Định Quốc Vương phi có thể điều động nhiều Hắc Vân kỵ như vậy, nhưng nghe đồn Định Quốc Vương phi đã mất tích sao lại đột nhiên xuất hiện tại Toái Tuyết quan, thậm chí còn mang theo Hắc Vân kỵ tới cứu viện binh thành Vĩnh Lâm? Hơn nữa. . . Nghe nói Định Quốc Vương phi là thiên kim đương triều Thượng thư, ngoại tôn nữ Thanh Vân tiên sinh, tiểu thư khuê nũng nịu sao lại… Vân Đình cảm giác mình choáng luôn, đứng ở một bên cũng không nói chuyện giao hết thảy cho Hạ Thù bình tĩnh hơn mình xử trí. Hạ Thù cũng bị dọa không nhẹ, hơn nửa ngày mới hồi phục tinh thần rồi mới nói: “Vương phi. . . Tại sao ngài lại ở chỗ này?”
Diệp Ly cười nói: “Đúng là thực tế không ở chỗ này, nghe thấy tin tức Toái Tuyết quan bị vây nên mới chạy tới, may mắn đến kịp rồi. Nếu như hai vị không tin thân phận của ta . . . tiểu thư Mộ Dung thiên kim của tướng quân Mộ Dung còn tại Toái Tuyết chứ?” Sắc mặt Hạ Thù biến hóa, hơi lúng túng nói: “Tại hạ cũng không phải là không tin thân phận Vương phi, dù sao Hắc Vân kỵ chính là chứng cớ tốt nhất. Chỉ là…” Diệp Ly gật đầu, “Ta hiểu ý tứ của Hạ giáo úy, không cần khẩn trương. Hai vị, mời ngồi đi.”
“Vân Đình, không được vô lễ.” Hạ Thù trầm giọng nói, đã có thể xác định cô gái trước mắt thực đúng là Định Quốc Vương phi, như vậy tạm thời trước bất luận nàng ta có năng lực thống lĩnh Hắc Vân kỵ và binh mã Vĩnh Lâm hay không, cũng không phải là đối tượng mà bọn hắn có thể vô lễ. Mặc dù tin tức vừa mới nghe được mà nói thì trong lòng của hắn cũng vô cùng khiếp sợ. Diệp Ly nhàn nhạt gật đầu, nói: ” Thái Thú Vĩnh Châu không biết báo đáp quốc gia mà lại đầu hàng binh mã Lê Vương. Nếu không hành quyết hắn để răn đe, chỉ sợ quan viên nơi khác bị hắn nói động cũng đi theo hắn.” Hạ Thù gật đầu nói: “Vương phi nói đúng. Nếu không phải Thái Thú Vĩnh Châu đào ngũ Lê Vương, thì Vĩnh Lâm cũng lâm vào cảnh nguy hiểm.”
Vân Đình nhìn xem Hạ Thù, nhìn nhìn lại Diệp Ly, đột nhiên hỏi: “Vương phi, viện quân lúc nào mới có thể đến?”
Diệp Ly trầm ngâm một lát, lắc đầu nói: “Cái này ta cũng không biết. Lúc trước ta ở tại Nam Chiếu, sau khi nghe được tin tức Toái Tuyết quan mới đêm tối gấp trở về đấy. Chỉ là. . . Ung Châu Tổng binh Ngô đại nhân tại sông Vân Lan lọt vào phục kích, chỉ sợ mấy ngày gần đây không có viện binh rồi.”
Toàn bộ phía nam sông Vân Lan có thể tự bảo vệ mình cũng không tệ rồi, căn bản không cần vọng tưởng có viện binh. Mà phía bắc con sông chỉ có Ung Châu gần Vĩnh Châu nhất, binh mã Ung Châu lọt vào phục kích, binh mã địa phương khác lại không nhận được chiếu lệnh của triều đình, rất có thể sẽ không ra binh. Vân Đình và Hạ Thù là người chỉ huy quân thủ vệ thành Vĩnh Lâm mà không phải binh sĩ bình thường, cho nên Diệp Ly cũng không cần lừa gạt bọn hắn. Nếu như người lãnh binh không thể nhìn rõ tình huống trước mắt thì mấy chuyện khác đều không cần phải nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
