“Vương phi, xảy ra chuyện lớn!”
Một đoàn người Diệp Ly không ngừng vó ngựa chạy tới Toái Tuyết quan. Nam Chiếu và Lê Vương xuất binh quá mức đột ngột, trước kia Hắc Vân kỵ tiến vào Nam Cương đã khiến cho không ít người chú ý, hiện tại tự nhiên không thể cũng thông thuận không trở ngại như lúc đến. Diệp Ly chỉ đành phải mang theo Ám Nhị Ám Tam cùng mấy Hắc Vân kỵ, những người khác từng người phân tán trở về Đông Sở.
“Xảy ra chuyện gì?” Diệp Ly nhíu mày, ghìm chặt dây cương. Hắc Vân kỵ sĩ báo tin thấp giọng nói: “Ngô Thừa Lương Tổng binh lọt vào ám sát, viện quân Ung Châu vừa qua khỏi sông đã lọt vào phục kích. Toàn quân. . . Bị diệt.”
Trong lòng Diệp Ly run lên, “Hiện tại cách Toái Tuyết quan có còn xa lắm không?”
Toái Tuyết quan vẫn giống như mấy ngày trước đây, tiếng đánh giết, từng cơn trống trận rung trời. Mộ Dung Thận nhìn tướng lãnh Nam Chiếu kêu gào dưới thành mặt trầm như nước. Liên tục vài ngày đóng cửa tử thủ đối với sĩ khí của tướng sĩ là một đả kích rất nghiêm trọng, tướng lãnh bên người có không ít đã sớm không kềm nén được muốn ra khỏi thành nghênh chiến, tuy nhiên từng người cũng bị hắn cản, “Tướng quân, xin cho thuộc hạ ra khỏi thành nghênh chiến!” Tiểu tướng tuổi trẻ kiên định khẩn cầu, đáy mắt tràn đầy lửa giận bất khuất. Tướng sĩ Nam Chiếu ngày ngày chửi bậy dưới thành, bọn hắn lại chỉ có thể đóng cửa không ra, chuyện này khiến cho trong lòng các tướng sĩ tuổi trẻ khí thịnh sớm kìm nén một mồi lửa.
“Im ngay! Hiện tại quan trọng nhất là thủ thành, không phải tranh khí phách. Tuyệt đối không thể để binh mã Nam Chiếu bước vào Toái Tuyết quan một bước, đây mới là mục đích chúng ta trấn thủ biên quan. Chậm rãi đợi viện quân!”
Tiểu tướng không tin nhìn hắn hỏi: “Viện quân tới kịp sao?” Bọn hắn chỉ có tám vạn quân coi giữ, mà quân đội Nam Chiếu vây quanh bọn hắn tăng thêm binh mã của Lê Vương đằng sau bọc đánh tới Linh Châu, ít nhất vượt qua 30 vạn. Mộ Dung Thận đã trầm mặc một lát, kiên định mà nói: “Tới kịp, chỉ cần chúng ta có thể thủ ở Toái Tuyết quan. Cho nên, đừng làm chuyện tranh khí phách vô vị.”
Không cam lòng nhìn lướt qua người Nam Chiếu kêu gào dưới thành, tiểu tướng cắn răng nói: “Vâng, tướng quân.”
“Tướng quân!” Binh lính đưa tin vội vàng đến, “Tướng quân, phía trước báo lại Tổng binh Ung Châu Ngô Thừa Lương đại nhân chỉ huy hai vạn binh mã đến đây tiếp viện, khi qua sông Vân Lan liền lọt vào phục kích, Ngô đại nhân bỏ mình!”
Mọi người tại đây cũng không nhịn được hít một hơi khí lạnh, Mộ Dung Thận chỉ cảm thấy trước mắt một hồi trời đất quay cuồng. Vội vàng ổn định, nói: “Làm sao lại như vậy? Sao Lê Vương có thể lại nhanh như vậy? !”
“Báo! Tướng quân, Thái Thú Vĩnh Châu tối hôm qua mở cửa thành đầu hàng Lê Vương. Một ngày nay quân đội Lê Vương đã sớm công phá thành Thanh Viễn, quân tiên phong chỉ sợ chạng vạng tối hôm nay mới có thể đến tới bên ngoài Vĩnh Lâm thành.” Trong lòng các tướng lĩnh đều hoang mang, quân coi giữ Vĩnh Châu vốn đã không nhiều lắm, thân là quan viên cao nhất Vĩnh Châu Thái Thú Vĩnh Châu rõ ràng còn đầu hàng Lê Vương, khó trách quân đội Lê Vương trên đường đi có thể thế như chẻ tre. đến Nhanh như vậy đừng nói vốn cho là có thể kéo dài mười ngày, chỉ sợ lại không đến hai ngày Toái Tuyết quan sẽ bị vây kín. Nghĩ đến đây, thân thể mọi người đều phát lạnh từng đợt. Mộ Dung Thận giận quá thành cười, “Hay! Hay cho một Thái Thú Vĩnh Châu! Ai nguyện ý đi thủ vững thành Vĩnh Lâm?”
Vài tên tướng lãnh trẻ tuổi đồng thời bước ra, “Tướng quân, thuộc hạ muốn đi!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


