Diệp Ly quay đầu lại nhìn thoáng qua Bệnh thư sinh đang rục rịch, như cười mà như không mà nói: “Tam Các chủ, ta khuyên ngươi vẫn đừng hành động thiếu suy nghĩ thì tốt hơn. Vạn nhất xảy ra chuyện gì là ta cũng không dễ trả lời Lăng Các chủ.” Bệnh thư sinh tức giận cười lạnh một tiếng, tiến lên một bước muốn nói điều gì. Vèo một tiếng, hai mũi tên lông vũ một trái một phải một trước một sau sát qua bên cạnh hắn, bắn tới chỗ cách hắn không đến một xích(0,33m) trên mặt đất. mặt Bệnh thư sinh lúc trắng lúc xanh, chỉ nghe Diệp Ly cười nói: “Ta sớm đã nói với Tam Các chủ, ta từ trước đến nay không thích mạo hiểm.”
Nhìn sắc mặt khó coi của Bệnh thư sinh, Hàn Minh Nguyệt cười nhẹ một tiếng nói: “Chị dâu, ngươi không cần phải làm chúng ta sợ. {ám vệ} đã sớm bị ta cho người dẫn dắt rời đi rồi, lúc này ngươi vội vã chạy đến, bên người tối đa cũng chỉ có tầm hai ba người.” Diệp Ly mỉm cười nói: “Cho dù như thế, chúng ta cũng có ba người, mà công tử Minh Nguyệt, ngươi thì sao?”
Hàn Minh Tích ngồi dưới đất, cất cao giọng nói: “Không phải ba người, là bốn.” Hiển nhiên hắn cũng kiên định lập trường muốn đứng đối lập với huynh trưởng của mình rồi.
Hàn Minh Nguyệt không có phản ứng với đệ đệ, nhìn chằm chằm vào Diệp Ly mỉm cười nói: “Vừa rồi ở kinh thành, Vương phi đã khiến tại hạ phải lau mắt mà nhìn, lúc này đây ngược lại càng thêm khiến người ta giật mình. Đường đường Định Quốc Vương phi lại nữ giả nam trang một mình đến Nam Cương. Chắc hẳn hôm qua trong hoàng cung náo nhiệt cũng là tác phẩm của Vương phi?” Diệp Ly thản nhiên nói: ” Công tử Minh Nguyệt hôm nay ở chỗ này bố trí một ván cờ như vậy chắc hẳn thời gian đến Nam Chiếu cũng không ngắn, cần gì phải biết rõ còn cố hỏi?” Hàn Minh Nguyệt nhướn mày nói: “Trùng hợp mà thôi. Nếu như biết trước Vương phi ở đây, tại hạ tất nhiên sẽ chuẩn bị chu toàn, cũng không đi hiểm chiêu này.” Diệp Ly nhướn mày cười nói: “Như vậy, công tử Minh Nguyệt cảm thấy hôm nay giết được ta sao?”
Hàn Minh Nguyệt lắc đầu cười vang nói: “Vương phi hiểu lầm rồi, có Định Quốc Vương phi trong tay có thể làm bao nhiêu chuyện ah, nếu cứ như vậy mà giết chẳng phải quá sát phong cảnh rồi hả?”
“Hàn Minh Nguyệt!” Bệnh thư sinh bất mãn kêu lên. Hắn sở dĩ phối hợp kế hoạch của Hàn Minh Nguyệt chính là vì giết thê tử của Mặc Tu Nghiêu, Hàn Minh Nguyệt hiện tại có ý gì? Hai mắt hung ác nham hiểm lạnh lùng nhìn chằm chằm nam tử tuấn mỹ trước mắt, nếu hắn ta dám lợi dụng hắn lại không thực hiện hứa hẹn…, hắn sẽ cho hắn ta biết Bệnh thư sinh vì sao mà không ai trong giang hồ dám chọc! Hàn Minh Nguyệt nhìn Bệnh thư sinh cười nhạt nói: “Tam Các chủ, Định Quốc Vương phi xác thực không thể giết. Tuy Tam Các chủ là người Tây Lăng nhưng nửa năm nay kinh thành Đại Sở gió nổi mây phun ngươi chắc hẳn vẫn nghe nói qua một ít đi. Nếu hiện tại giết Định Quốc Vương phi, bất kể là ngươi hay ta chỉ sợ cũng không chạy thoát khỏi sự đuổi giết của Định Quốc Vương phủ.”
Bệnh thư sinh cười lạnh nói: “Ngươi sợ? Ta lại không sợ.” Nói đến giết người có ai am hiểu hơn so với Diêm Vương các?
Hàn Minh Nguyệt bất đắc dĩ cúi đầu cười khổ nói: “Ta thật đúng là có chút sợ. Tam Các chủ, hôm nay Định Quốc Vương phi ta mang đi, ngày sau Tam Các chủ có gì cần giúp đỡ Hàn Minh Nguyệt đều đáp ứng. Huống chi. . . Người có thù hận với ngươi chính là Mặc Tu Nghiêu, cũng không phải vợ của hắn. Ngươi giết nàng tối đa chỉ khiến Mặc Tu Nghiêu mất mặt, căn bản không chút đau khổ.” Diệp Ly không vui nhìn chằm chằm công tử Minh Nguyệt trước mắt, cười lạnh nói: “Khi công tử Minh Nguyệt thảo luận quyền sở hữu người khác có phải nên xác định trước một chút mình có thật có quyền sở hữu đó không? Tam Các chủ, tốt nhất vẫn nên đừng tìm người này làm ăn liên hệ. Nhìn ta hiện tại đi, tiền bồi thường không có không nói còn bị người ta bán đi.”
Hàn Minh Nguyệt mỉm cười nói: “Thật xin lỗi Vương phi, người thu tiền của ngươi chính là Hàn Minh Tích. Hắn cũng không giao trả chút tiền nào về Thiên Nhất các, cho nên lần này tối đa chỉ có thể coi là hắn lợi dụng thế lực Thiên Nhất các tiếp việc ở ngoài mà thôi. Về phần ta có có quyền sở hữu hay không. . .” Hàn Minh Nguyệt khoát tay, một tiếng giòn vang phá không, ban ngày giữa không trung bên trong động một ngọn lửa tràn ra. Diệp Ly nghiêng tai, rõ ràng nghe được đại đội nhân mã từ bốn phương tám hướng chạy vọt tới đây, “Hiện tại Vương phi còn có gì muốn nói không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
