, mặc dù công chúa An Khê hơi nghi ngờ Diệp Ly nhưng căn cứ vào sự tin tưởng với Từ Thanh Trần cũng không hỏi nhiều. Dù sao thiếu nữ nũng nịu trước mắt này vẫn mang theo một người từ ngàn dặm xa xôi chạy đến Nam Chiếu, hơn nữa thành công lừa gạt nàng còn tự mình cứu được Từ Thanh Trần thì đương nhiên không phải là hạng người phàm tục. Ánh mắt công chúa An Khê đánh giá Diệp Ly có thêm chút gì đó cực kỳ phức tạp, Diệp Ly nhìn ở trong mắt chỉ có thể bất đắc dĩ cười khổ trong lòng. Ngầm oán hận trợn mắt nhìn Từ Thanh Trần một cái, quay đầu lại vứt cho hắn một ánh mắt ngươi nói rõ ràng cho ta. Từ Thanh Trần lạnh nhạt mỉm cười.
Vào thư phòng ngồi xuống, công chúa An Khê rất nhanh đã ném chuyện riêng lúc trước ra…sau ót, thần thái trở nên nghiêm cẩn chuyên chú. Từ Thanh Trần hỏi: “Lấy được Binh phù chưa?” công chúa An Khê có chút xấu hổ lắc đầu nói: “Xin lỗi, Thanh Trần. Chỗ đặt Binh phù mà lúc trước chúng ta tra được là ngụy trang, căn bản binh phù không có ở đó.” Từ Thanh Trần khẽ cau mày, nói: “Theo lý thuyết. . . Thư Mạn Lâm không thể biết chúng ta đang tìm binh phù, hẳn cũng không người ngoài biết binh phù chân chính ở đâu mới đúng. Tại sao nàng ta phải giấu binh thư một cách bí ẩn như vậy, hơn nữa còn làm giống như là đặc biệt thiết lập cạm bẫy cho chúng ta?” Công chúa An Khê lắc đầu nói: “Bên chúng ta cũng không có mấy người biết, ta có thể cam đoan bọn họ đều tuyệt đối đáng tin .” Từ Thanh Trần lắc đầu, “Người của ngươi tất nhiên là chúng ta tin được. Nhưng lần này. . . An Khê, ngươi có cảm thấy có một chỗ rất cổ quái hay không. Nửa năm qua này hình như mỗi lần chúng ta sắp bắt được sai lầm trí mạng của Thư Mạn Lâm, lại bị nàng chạy trốn trước một bước.”
Công chúa An Khê tức giận nói: “Còn không phải bởi vì phụ vương, phụ vương luôn vô duyên vô cớ thiên vị Thư Mạn Lâm! Nói gì nàng là Thánh nữ Nam Cương căn bản không thể nào làm những chuyện kia, nói gì là ngươi muốn khích bác quan hệ quân thần của Nam Chiếu chúng ta. Nhất là có một lần hoang đường còn nói là hiểu lầm! Phụ vương mấy năm này thật là càng ngày càng hồ đồ.”
Công chúa An Khê sợ run hồi lâu, ngẩng đầu lên nhìn Từ Thanh Trần, ánh mắt như cũ mang theo không tin cùng với chần chờ, “Ngươi nói phụ vương căn bản không phải bị Thư Mạn Lâm che mắt, mà là bản thân hắn nghiêng về phía Thư Mạn Lâm, đang giúp nàng ta? Tại sao. . . Ta là nữ nhi thân sinh của phụ vương, Thái nữ của Nam Chiếu Vương, bình thời cũng chưa từng làm chuyện gì có lỗi với thân phận của ta mà.”
“Có lẽ, là bởi vì công chúa rất thích hợp với thân phận của ngươi?” Diệp Ly nhướng mày nhẹ nói nói.
Ánh mắt sắc bén của công chúa An Khê quét về phía nàng, “Sở tiểu thư có ý gì?”
Diệp Ly nháy mắt, nhìn công chúa An Khê nói: “Trung Nguyên ta có một câu không biết công chúa có từng nghe qua hay không?” Công chúa An Khê không tiếng động nhìn nàng, Diệp Ly trầm giọng nói: “Công cao chấn chủ. Công chúa và Nam Chiếu Vương là cha con ruột thịt, mặc dù công chúa xưng Nam Chiếu Vương một tiếng phụ vương, nhưng theo ý kiến của ta kì thực hẳn là Vương phụ mới đúng. Ở hoàng thất, trước là vua, sau là cha. Mà công chúa cũng giống nhau, đầu tiên là thần sau đó mới là con gái. Mấy ngày nay ở Đô thành Nam Chiếu, danh tiếng công chúa ta cũng nghe qua không ít. Dân chúng Nam Chiếu vô cùng khen ngợi công chúa là vị Vương thái nữ tài đức sáng suốt cơ trí. Ngay cả ta một người Trung Nguyên vừa tới Nam Chiếu cũng có ấn tượng như vậy lại càng không phải nói những dân chúng Nam Cương từng nhận ân huệ của công chúa.”
Sắc mặt công chúa An Khê trắng nhợt, run giọng nói: “Ngươi nói phụ vương đang kiêng kỵ ta? Cho nên mới đỡ Thư Mạn Lâm đối nghịch cùng ta, mượn chuyện này chèn ép ta?”
Diệp Ly nhẹ giọng thở dài, có chút thương hại nhìn công chúa An Khê nói: “Công chúa hẳn là đã đọc qua một chút sách sử Trung Nguyên, xa là không nói, nói gần. Công chúa mặc dù thân ở Nam Cương, nhưng đối với tình cảnh của Định Quốc vương phủ có bao nhiêu hiểu biết?” Công chúa An Khê cắn khóe môi có chút trắng bệch khẽ run rẩy, cầu trợ nhìn về phía Từ Thanh Trần. Từ Thanh Trần nhẹ giọng thở dài, “An Khê. . . Ta từng nhắc nhở ngươi tốt quá hoá dở.” Công chúa An Khê cắn môi cúi đầu không nói, tốt quá hoá dở. . . Những lời này ngay từ lúc bốn năm trước khi bọn họ mới quen biết hắn đã nói với nàng. Nhưng nàng cũng không chân chính để trong lòng. Bởi vì nàng thật tâm muốn tốt cho Nam Chiếu, nàng có thể không thẹn với lương tâm nói với bất luận kẻ nào nàng chưa từng tư tâm. Nàng cho là chỉ cần cố gắng phân ưu vì phụ vương, phụ vương sẽ cao hứng. Nàng cho là chỉ cần khiến Nam Chiếu trở nên cường đại giàu có và đông đúc, bách tính an cư vui mừng, muội muội Tê Hà cũng không cần đi hòa thân. Nhưng kết quả lại là Tê Hà tự chạy đến Đại Sở, mai danh ẩn tích gả cho một người đàn ông làm thiếp, phụ vương đã sớm tính toán trong bóng tối làm sao ngăn được mình. Những năm này nàng cố gắng. . . Làm việc coi là gì?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

