“Vương gia, mật thư từ Vân Châu!” Trong thư phòng, Mặc tổng quản đang cầm một phong thư có hình ngọn lửa màu đen được dán kín bước nhanh đến. Mặc Tu Nghiêu ngồi trong thư phòng đọc sách chợt ngẩng đầu lên, nhận lấy phong thư trong tay Mặc tổng quản, cúi đầu nhanh chóng nhìn một lần, sắc mặt dần dần ngưng trọng. Khí áp trong thư phòng dường như cũng ngưng trệ theo, Mặc tổng quản có chút bận tâm hỏi: “Vương gia?” Mặc Tu Nghiêu cúi đầu hơi ngẩn ra, thì ra là phong thư trong tay đã bị hắn không tự chủ vo thành một nắm. Khẽ nhắm mắt bình ổn kinh sợ trong lòng một chút, Mặc Tu Nghiêu một lần nữa mở ra cục giấy trong tay, vuốt phẳng, trầm giọng nói: “Gọi Phượng Chi Dao tới đây, còn có. . . Cũng mời Trầm tiên sinh cùng tới đây. Chuẩn bị một chút, một lát nữa chúng ta muốn vào Cung.” Mặc tổng quản nhíu nhíu mày, kể từ sau khi Vương Phi gặp chuyện không may, Vương gia chưa từng vào Cung. Xem ra tin tức truyền đến từ Vân Châu đúng là đại sự gì đó. Mặc dù có chút lo lắng nhưng đối với mệnh lệnh của Vương gia, Mặc tổng quản chỉ có thể thấp giọng đáp: “Thuộc hạ đi làm ngay.”
Không bao lâu, Phượng Chi Dao và Trầm Dương đã xuất hiện tại cửa thư phòng, Phượng Chi Dao nhướng mày cười nói: “Vương gia lại có gì muốn phân phó?”
Mặc Tu Nghiêu đưa tay đem phong thư có chút vết nhăn đưa tới, trầm giọng nói: “Ngươi xem một chút đi.” Tuấn mi của Phượng Chi Dao khẽ nhếch, hắn hiểu Mặc Tu Nghiêu, tự nhiên hiểu nét mặt cùng với giọng nói của hắn bây giờ có hàm nghĩa gì. Cũng không nhiều lời nữa, nhận lấy phong thư đi tới ngồi xuống, “Từ Vân Châu tới? Là bút tích của Thanh Vân lão tiên sinh?” Mặc Tu Nghiêu trầm mặc gật đầu, thần sắc Phượng Chi Dao cũng có chút ngưng trọng, vốn chỉ hi vọng Từ gia có thể có người bác học hỗ trợ phiên dịch một chút đồ Diệp Ly cho người mang tới, không nghĩ tới lại kinh động Thanh Vân tiên sinh. Có thể làm cho vị lão tiên sinh này chú ý nhất định không là chuyện nhỏ gì. Phượng Chi Dao ngồi xem thư, Trầm Dương có chút kỳ quái nhìn Mặc Tu Nghiêu hỏi: “Vương gia có chuyện gì sao? Hay là chỗ nào không thoải mái?” Trầm Dương là thầy thuốc, xưa nay không quá thích hỏi mấy chuyện này.
Mặc Tu Nghiêu lắc lắc đầu nói: “Vốn là mấy ngày nữa Trầm tiên sinh nên lên đường đi Tây Lăng trước rồi, chẳng qua hiện tại chỉ sợ phải xin tiên sinh tạm hoãn rồi.”
Trầm Dương cau mày nói: “Kế hoạch của Vương gia có biến?” Mặc Tu Nghiêu thở dài nói: “Không còn kịp rồi. Trầm tiên sinh, ta muốn đi Nam Cương một chuyến.”
“Cái gì? !” Trầm Dương cao giọng nói, Phượng Chi Dao đang ngồi ở một bên cũng không khỏi được ngây ra một lúc, lo lắng nhíu mày. Trầm Dương hoàn toàn không cho Mặc Tu Nghiêu cơ hội nói chuyện, nổi giận đùng đùng quát Mặc Tu Nghiêu: “Vương gia, ngài đang nói đùa gì ở đây vậy? Bây giờ thân thể của ngài tốt hơn nhiều so với mùa đông, nhưng ngài đừng quên đây cũng chỉ là so với mùa đông mà thôi! Khí hậu Nam Cương ẩm ướt nhiều mưa, căn bản là không thích hợp thân thể của ngài. Hơn nữa. . . Chính ngài cũng biết, mùa đông năm ngoái hàn độc trong cơ thể đã không kiểm soát được, mặc dù tìm cách đè ép xuống, nhưng thân thể của ngài hiện nay chỉ càng ngày càng kém, tùy tiện đổi chỗ, hàn độc thậm chí có thể hoàn toàn mất khống chế lần nữa!” Phượng Chi Dao có chút không giải thích được, “Khí hậu phương Nam ấm áp, không phải là thích hợp hơn với thân thể Vương gia sao?” Trầm Dương tức giận liếc mắt, “Nếu là được chúng ta hành hạ nhiều năm như vậy làm gì? Trực tiếp để Vương gia đến phía Nam dưỡng bệnh không được sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

