, mấy tên ám vệ lặng yên không một tiếng động giấu diếm tung tích âm thầm bảo vệ chủ tử của từng người. Ám Tam cực kỳ nhàm chán lười biếng giắt mình trên một cây to cành lá rậm rạp ven đường, chỉ chỉ vào sườn núi nhỏ cách đó không xa, rồi nói với Ám Nhị đang đứng dưới tàng cây nhắm mắt dưỡng thần: “Ngươi nhìn bọn họ kìa, cực kỳ ngu ngốc, ẩn núp ở nơi đó khẳng định bị Vương gia và Vương phi phát hiện.”
Ám Nhị ngẩng đầu nhìn hắn một cái, “Bọn họ là ám vệ không phải là theo dõi giám thị, không bị người khác phát hiện là được. Cho dù Vương gia không có phát hiện bọn họ thì cũng biết bọn họ theo ở phía sau.” Ám vệ sao? Chính là toàn bộ một ngày mười hai canh giờ cũng phải bảo vệ chủ tử an toàn.
Ám Nhị liếc hắn một cái, “Nói ngu ngốc gì đó, chúng ta là một tổ, đổi ngươi đi chẳng lẽ chúng ta còn có thể lưu lại? Huống chi cũng không phải là chỉ có một mình ngươi sai. Ta chỉ là… Ta thích đi theo Vương phi.”
“Ta cũng vậy.” Liếc mắt một ám vệ ở bên kia. Lúc trước chưa đi cùng Vương Phi thì cuộc sống ám vệ thật sự là quá không thú vị. Mặc dù lúc trước bọn họ còn chưa có đi cùng chủ tử khác qua, nhưng chỉ là huấn luyện và nghe các tiền bối dạy cũng đã rất không thú vị. Nếu như bọn họ không phải là đi theo Vương phi…, nhất định sẽ trở nên không thú vị giống như những thứ ám vệ kia, “Nếu như chúng ta bây giờ đi qua xin tội, ngươi nói Vương gia có thể xử phạt nhẹ hơn hay không.”
“Hiện tại ngươi đi qua thì ta chỉ biết sẽ xui xẻo hơn.” Ám Nhị thản nhiên nói. Thân là ám vệ có đạo đức nghề nghiệp, hắn tuyệt đối sẽ không để cho người khác biết hắn thấy Vương gia và Vương Phi ở ven đường làm gì gì đó….. Dĩ nhiên cũng bao gồm cả Vương gia nhà mình.
“Nhưng là, Vương gia và Vương phi đã ở nơi này lâu lắm rồi. Còn đợi nữa thì tướng quân Mộ Dung sẽ đi ra ngoài tìm người đó.” Ám Tam quấn quýt nói.
“Vậy hãy để cho bọn họ đi mời Vương gia và Vương phi đi.” Ám Nhị chống cằm, nhìn về ám vệ đi theo Mặc Tu Nghiêu cách đó không xa, tin tưởng bọn họ cũng quấn quýt giống như vậy. Sách… Thân là ám vệ tùy thân của Vương gia, năng lực ẩn núp giấu diếm cũng quá kém một chút đi. Hắn và Ám Tam tùy tiện mấy lần đều tìm được chỗ bọn họ ẩn thân .
“Vương gia, Vương Phi.” Ám Nhị từ phía sau cây mặt đứng thẳng thân thể, hành lễ với hai người. Trên cây Ám Tam lặng yên không một tiếng động rơi xuống đất, cũng đi theo hành lễ.
Mặc Tu Nghiêu hí mắt nhìn bọn họ một cái, thản nhiên nói: “Thân thủ không tệ.”
Hai người không tự chủ được ở trong lòng run lên, Vương gia đang khen bọn họ sao?
Diệp Ly nhàn nhạt cười nói: “Đứng lên đi, các ngươi ở chỗ này làm gì?”
Hai người đau khổ không dám nói lời nào, Vương Phi không cần bọn họ thời thời khắc khắc theo bên người, nhưng nếu như bọn hắn bây giờ thật đi làm các việc khác…, Vương gia nhất định sẽ giận dữ, Vương phi có thể ra lệnh cho bọn họ, nhưng là… Vương gia có thể đổi bọn họ đi a.
Mặc Tu Nghiêu cau mày hỏi: “Còn có hai người nữa đi đâu rồi? Ta nhớ được bên cạnh nàng hẳn là có bốn người?”
Diệp Ly cười nói: “Ta để cho bọn họ đi làm việc khác.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


