, an tâm ngồi xuống đọc. Công chúa An Khê có thể trở thành Vương thái nữ Nam Chiếu nhất định không phải là loại công chúa ngu ngốc không có đầu óc, ít nhất người giám thị nàng phái tới đều rất có chừng mực, sẽ không để cho khách nhân cảm thấy bị mạo phạm.
Diệp Ly cũng lười nói thêm gì với mấy chuyện này. Nếu như công chúa An Khê thật sự hoàn toàn tin nàng, nàng mới hoài nghi đầu óc của Vương thái nữ Nam Chiếu này.
“Tiểu thư, công chúa An Khê xuất phủ.” Ám Nhị đi vào, thấp giọng nói.
Diệp Ly gật đầu, nhẹ giọng nói: “Công chúa kia không đơn giản, không nên dựa vào nàng quá nhiều, miễn cho bị hiểu lầm.” Ám Nhị cau mày, nhìn ngoài cửa một chút nói: “Nàng ta căn bản không tin tưởng chúng ta, như vậy chúng ta ở đây chẳng phải hoàn toàn vô dụng, ngược lại còn khiến mình không dễ thoát thân sao?” Diệp Ly lắc đầu, “Công chúa An Khê nhất định biết đại ca đi đâu. Cho dù hiện tại nàng ấy cũng không cách nào tìm được Đại ca, nhưng hiển nhiên nàng không lo lắng cho an nguy của Đại ca. Sau khi Đại ca tiến vào Nam Chiếu thì làm những gì? Có thể tra được không?” Ám Nhị gật đầu, ” Trước ngày mai thuộc hạ sẽ giao cho tiểu thư .” Diệp Ly gật đầu nhướn mày nhìn chằm chằm cuốn sách trong tay, nhưng suy nghĩ đã bay đi rất xa. Đại ca hiển nhiên không phải bị bắt đi, mà là chủ động đi chỗ khác. Nhưng sau khi đi lại không trở về đúng thời gian đã ước định với công chúa An Khê . Đại ca mình ở Nam chiếu cũng không có ích lợi liên quan hay địch nhân gì, như vậy cũng chỉ có thể là đi vì công chúa An Khê. Ngay cả như vậy. . . Dựa theo tính tình luôn tính toán kỹ lưỡng không bỏ sót của đại ca kế thừa của cậu cả không hẳn là không để lại dấu vết nào mới đúng . Đầu mối. . . Rốt cuộc ở đâu đây?
Lấy một tờ giấy Tuyên Thành ngồi vào bàn, Diệp Ly lấy ra bút than thường dùng viết viết vẽ vẽ trên giấy thật nhanh. Trong đầu không ngừng hiện lên các loại tin tức phiền phức về Nam Cương mà ám vệ đưa tới tối hôm qua đã thức đêm xem xong, nhanh chóng vẽ biểu đồ phân bố kết cấu thế lực Nam Cương ra giấy, phân tích quan hệ giữa các loại thế lực trong Đô thành Nam Chiếu, vân vân. Chỉ chốc lát sau, trên một tờ giấy Tuyên Thành không nhỏ xuất hiện bức tranh chi chít các loại ký hiệu đơn giản và văn tự kỳ quái. Ám Nhị có chút ít kỳ quái nhìn thứ đồ mình hoàn toàn xem không hiểu trên giấy, cũng không mở miệng hỏi thăm. Diệp Ly hạ bút, nhìn giấy cũng sửng sốt. Không phải là nàng cố ý đề phòng người nào, những thứ viết trên trang giấy này thật ra cũng không phải bí mật gì, chẳng qua là mình quy nạp lại tài liệu đã xem tối hôm qua một lần thôi. Nhìn văn tự của ít nhất bốn quốc gia hỗn loạn lưu loát trên trang giấy, trong lòng Diệp Ly không khỏi cười bất đắc dĩ một tiếng. Thì ra nàng vẫn luôn hoài niệm cuộc sống kiếp trước sao, nàng có thể làm một Vương Phi hoàn mỹ yên lặng, chẳng qua nàng không thích. Cho nên sau khi rời đi kinh thành, nàng mới có thể cố ý tránh khỏi sự bảo vệ của Mặc Tu Nghiêu, mà lựa chọn phương thức đi vào kề cận nguy hiểm.
Bỏ đi những suy nghĩ lung tung trong đầu, Diệp Ly nhìn chằm chằm trang giấy trên bàn hồi lâu, mới cau mày hỏi: “Tại sao không có tin tức về Thánh nữ Nam Cương?” Bản vẽ trước mắt rõ ràng biểu lộ bọn họ hết sức thiếu hụt tin tức về Thánh nữ Nam Cương, nhân vật vô cùng quan trọng ở Nam Cương này. Cho dù có cũng chỉ là le que mấy lời,đều là một chút nội dung cơ bản nhất không kém bao nhiêu so với những điều nàng biết khi ở kinh thành, chỉ có số tuổi, tên, thậm chí cả đặc thù diện mạo cũng không rõ ràng. Nếu như Thánh nữ Nam Cương đang cùng Vương thái nữ minh tranh ám đấu, chuẩn bị soán quyền…, không thể nào chỉ có ít tư liệu như vậy.
Diệp Ly vuốt vuốt bút than trong tay cười yếu ớt nói: “Nếu như Thánh nữ Nam Cương thật ít ra Thánh điện, làm sao có thể cấu kết cùng Lê Vương? Mấy năm trước khi Lê Vương đi sứ Nam Cương, Thánh nữ Nam Cương cũng chưa từng xuất hiện. Như vậy. . . . . .” Hai mắt Ám Nhị tỏa sáng, nói: “Bọn họ đã bí mật gặp mặt. Chuyện kết minh với Nam Cương quan trọng như vậy, Lê Vương không thể nào phái người tới nói chuyện, hơn nữa, Thánh nữ Nam Cương cũng không phải là người có thể dễ dàng nhìn thấy như vậy.” Diệp Ly gật đầu, tựa vào ghế suy tư, “Thánh nữ. . . Cái thân phận này thật là kỳ quái. Đột nhiên đẩy một thiếu nữ không biết thân phận, không biết lai lịch, cũng không biết năng lực lên địa vị số một số hai được cả Nam Cương tôn sùng. Người Nam Cương dễ tin người đến vậy sao?” Ám Nhị lắc đầu, nhún vai nói: “Nếu như ở Đại Sở chúng ta tùy tiện đi ra ngoài tìm một người phong làm thái tử, cho dù là hoàng thượng miệng vàng lời ngọc chỉ sợ cũng không thể khiến người khác tin phục.”
” Chế độ Thánh nữ Nam Cương hình như là trường cửu cùng với lịch sử Nam Chiếu quốc?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)