, khi nhìn đến Lương lão gia hấp hối bị Bệnh thư sinh kéo theo sau cũng chỉ dặn dò một câu cẩn thận đừng giết chết. Bệnh thư sinh hiển nhiên không phải là người tâm địa thiện lương gì, nhưng Lương lão gia này cũng không phải là đồ tốt. Nghe lời của Diệp Ly, Bệnh thư sinh chỉ khinh thường hừ một tiếng không nói gì. Nếu hắn không muốn một người chết thì cho dù người kia muốn chết cũng chết không xong. Chỉ xem sắc mặt âm trầm kia của Bệnh thư sinh, trong lòng Diệp Ly rõ ràng, hẳn là hắn vẫn chưa biết được đồ mình muốn từ trong miệng Lương lão gia. Dù sao miệng lão đầu tử này nếu dễ mở như vậy, hắn cũng không đến mức phải một đường đi theo tới Nam Cương. Nhưng Bệnh thư sinh cũng không hoàn toàn không có thu hoạch, ít nhất hắn lấy được cái gọi là tín vật đầy đủ kia. Diệp Ly xa xa nhìn thoáng qua, là một khối Ngọc quyết có khắc hoa văn kỳ quái, bởi vì Bệnh thư sinh không định chia sẻ với bọn họ, Diệp Ly cũng không nhiều chuyện đi hỏi. Đoàn người cẩn thận tránh người theo dõi do bộ tộc Lạc Y phái ra, một đường ngựa không ngừng vó chạy về phía Đô thành Nam Chiếu.
Sở Kinh, Định Quốc vương phủ
Mặc Tu Nghiêu mở hồ sơ, từ trong túi giấy trượt ra tới một đồ vật lấp lánh cùng với một phong thư phong kín. Mặc Tu Nghiêu cầm vật trang sức kia trong tay, là trang sức bằng vàng có hoa văn hoa hướng dương gắn mấy viên bảo thạch được chế tác cực kỳ tinh xảo. Phượng Chi Dao kinh ngạc, “Vương Phi lại đưa vật trang sức cho ngươi?” Nhưng. . . Có cần chuẩn bị đồ vật đáp lễ hay không? Mặc Tu Nghiêu đánh giá trang sức bằng vàng trong tay một hồi, liền đặt lên trên bàn. Sau đó mới mở ra phong thư cúi đầu nhìn mặt trên, mày dần dần chau lại. Một lúc lâu sau mới nói: “Tìm một người tinh thông văn tự Nam Cương tới.” Phượng Chi Dao kinh ngạc nhìn hắn một cái nói: “Không phải ngươi biết văn tự Nam Cương sao?” Mặc Tu Nghiêu cau mày nói: “Cái này không giống, hẳn là văn tự Nam Cương cổ đại.” Phượng Chi Dao nhận lấy nhìn thoáng qua, mấy chữ vặn vẹo cổ quái bên trên khiến cho hắn to cả đầu, “Có chút giống ngôn ngữ Nam Cương, nhưng hình như lại… xem không hiểu. Làm sao Vương Phi tẩu tử hiểu được loại văn tự kỳ quái này?”
Mặc Tu Nghiêu cúi đầu nhìn một … phong thư khác rõ ràng ngắn gọn nói: “Nàng ấy không biết, nàng ấy chỉ đối chiếu những văn tự này theo như trí nhớ rồi viết ra .”
Phượng Chi Dao không tin, ” Loại văn tự cong cong quẹo quẹo này chỉ bằng vào trí nhớ có thể viết ra được?”
Mặc Tu Nghiêu nhàn nhạt liếc hắn một cái, Phượng Chi Dao sờ sờ lỗ mũi nói: “Được rồi, người tinh thông văn tự Nam Cương hiện hành thì thuộc hạ chúng ta có không ít, nhưng nếu là văn tự cổ đại. . . Cái kia hình như Nam Cương từ hơn hai trăm năm trước đã không dùng rồi?” Năm đó mặc dù Nam Cương phụ thuộc tiền triều Trung Nguyên, nhưng tự thân bộ tộc phồn đa, văn tự ngôn ngữ cũng bất đồng. Đợi đến sau khi Nam Chiếu lập quốc mới thực hành thống nhất văn tự của Nam Cương hiện tại, thứ được viết trên trang giấy này ai biết rốt cuộc có phải là văn tự của Nam Cương nhất tộc kia không, “Nếu là trong kinh thành…, sợ rằng phải tìm Tô lão đại nhân nói không chừng mới có thể nhìn ra được đây là cái đồ chơi gì. Chỉ là. . . . . .” Tô Triết lão đại nhân mặc dù đức cao vọng trọng, nhưng rốt cuộc vẫn là quan viên triều đình. Vạn nhất thật sự là bí mật trọng đại gì, chỉ sợ hắn cũng phải bẩm báo Mặc Cảnh Kỳ .
Mặc Tu Nghiêu cau mày, lắc đầu nói: “Tô đại nhân xưa nay không có cảm tình với Nam Cương, cũng không tinh thông văn tự Nam Cương.”
Phượng Chi Dao chớp mắt một cái, cười nói: “Lại nói. . . A Nghiêu, ngươi có phải đã quên một người rất quan trọng hay không?”
Mặc Tu Nghiêu nhướng mày, nhàn nhạt theo dõi hắn, cảnh cáo không nên cố lộng huyền hư. Phượng Chi Dao hì hì cười một tiếng, nói: “Đừng quên. . . Vương Phi của chúng ta xuất thân từ nhà nào. Nhìn cả Đại Sở còn có thế gia uyên bác hơn so với Từ gia sao? Nếu như người của Từ gia cũng hiểu không vật này thì chúng ta cũng không cần mong ngóng nữa.” Mặc Tu Nghiêu nhướng mày, cúi đầu nhìn thư nhà ngắn gọn chỉ có le que mấy lời trên tay, cầm lấy trang sức bằng vàng từ trên bàn bên cạnh cẩn thận xem xét nói: “Ngươi cảm thấy thứ này giống một vật trang sức sao?” Phượng Chi Dao không giải thích được, “Chẳng lẽ không đúng sao?” Mặc Tu Nghiêu lần theo vết cắt rõ ràng trên mặt sau của trang sức bằng vàng nói: “Đây là đồ trang sức bị cứng rắn nạy ra từ trên một đồ vật gì đó. Hơn nữa. . . Ngươi còn nhớ tộc huy của bộ tộc Nam Cương nào là hoa hướng dương không?”
Phượng Chi Dao cau mày vất vả suy nghĩ, “Hoa hướng dương giống như tên hướng về phía mặt trời, ưa ấm áp không chịu được hạn, cũng không thích hợp sinh trưởng ở Nam Cương. Cho nên hình như cũng không có bộ tộc nào lấy nó làm tộc huy . Nhưng thật ra. . . Ngươi có nhớ tiền triều có một vị công chúa từng gả cho thủ lĩnh một Bộ Lạc của Nam Cương?” Mặc Tu Nghiêu trầm mặc chốc lát, bọn họ đều là người quen thuộc với sách sử, những chuyện này cho dù không chú ý nhưng là tiền triều cùng Đại Sở cách nhau gần, tự nhiên cũng có chút ấn tượng, “Là công chúa Triêu Dương của tiền triều Cao Tông?” Phượng Chi Dao cười nói: “Không sai, nghe nói khuê danh của vị công chúa chỉ có một chữ quỳ (hoa hướng dương).”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
