, tiếng bước chân của Lặc Khương lại vang lên lần nữa. Sắc mặt Lặc Khương âm trầm một lần nữa trở về phòng vứt cho Lương lão gia một chiếc hộp gỗ xinh xắn nói: “Ta đã phân phó người đi xử lý bốn người kia rồi, đồ thì ngươi lấy được rồi, chờ một lát nữa ta phái người đưa ngươi đến đô thành Nam Chiếu.” Lương lão gia mở chiếc hộp ra nhìn nhìn, rồi thoả mãn gật đầu nói: “Rất tốt, đã như vậy chúng ta cũng không trì hoãn thời gian nữa. Quản gia và hộ vệ của ta đâu?” Lặc Khương khinh thường hừ nhẹ một tiếng nói: “Cái tên quản gia kia của ông bây giờ chân còn đang mềm nhũn không đi đường nổi kìa. Về phần tên hộ vệ lại càng vô dụng, lúc đi xuống đã rớt xuống đáy vực rồi. Người Trung Nguyên đúng là đồ vô tích sự!”
“Ngươi!” Lương lão gia nhịn cơn tức xuống, nói: “Ta biết rồi, mau đưa ta đi Nam Chiếu đi.”
“Rất tốt.” Lặc Khương thoả mãn gật đầu nói: “Ngươi nghỉ ngơi trước đi, sẽ lập tức lên đường.”
“Công tử, chúng ta. . .”
Diệp Ly lắc lắc đầu nói: “Trước tiên chúng ta không đi, vào xem đã.” Không còn hai kẻ vướng chân vướng tay Bệnh thư sinh và Hàn Minh Tích, đương nhiên hai người làm việc càng thêm dễ dàng, cẩn thận lẻn vào chỗ sâu của địa cung. Địa cung này cũng không quá lớn, chỉ được chia thành bảy tám gian phòng. Hai người lục soát hết mấy gian phòng một lần, cũng không phát hiện thứ gì hữu dụng, cuối cùng ánh mắt nhìn chằm chằm vào một gian phòng ở chỗ sâu nhất. Khác với những gian phòng kia, cửa lớn gian phòng này bị đóng chặt, mà ở cửa ra vào còn có hai người thủ vệ Nam Cương cầm binh khí trong tay. Diệp Ly nhìn Ám Tam một cái, thuần thục vẽ ra một động tác tay: ngươi trái, ta phải!
Ám Tam gật đầu, hai người nhẹ nhàng linh hoạt tiếp cận cửa ra vào, sau đó đồng thời ra tay một trái một phải chế trụ hai gã thủ vệ. Ám Tam không tiếng động vặn gãy cổ đối phương, Diệp Ly nhìn người ngất đi trong tay, nhíu nhíu mày kéo người đặt vào một chỗ khuất ở một bên. Nhìn ổ khóa trên cửa lớn, Diệp Ly nhíu mày lật tay rút ra một chiếc trâm cài tóc bằng vàng từ trong tay áo, nhẹ nhàng vặn một cái rồi rút ra cây kim vàng sắc bén nhọn hoắc trong trâm vàng và xoay vài cái ở trong ổ khóa, một tiếng răng rắc vang lên từ ổ khóa lớn. Diệp Ly nhẹ gật đầu với Ám Tam đang đứng ở chỗ tối, đẩy cửa ra rồi lách mình đi vào cửa lớn. Ám Tam cảnh giác ngồi xổm xuống, từ một nơi bí mật gần đó nhìn chằm chằm động tĩnh xung quanh, qua một lúc lâu Diệp Ly lại vọt ra từ bên trong, rồi khóa cửa lại lần nữa.
Đại khái bởi vì lúc trước một tổ kia của Hàn Minh Tích và Bệnh thư sinh hấp dẫn quá nhiều binh lực, nên Diệp Ly và Ám Tam rõ ràng cảm giác được người tìm kiếm ít hơn rất nhiều so với lúc nãy. Trên đường đi tìm kiếm dọc theo dấu hiệu Hàn Minh Tích âm thầm để lại, chưa đến nửa khắc đồng hồ hai người đã thấy ánh sáng phía trước cửa động. Nhưng mà khi còn cách một đoạn sẽ rời khỏi cửa động thì nghe thấy mùi hương hoa nguy hiểm từ bên ngoài bay vào, giống hệt như hương hoa trên núi. Ám Tam lấy ra mấy viên đan dược ở trong lồng ngực đưa cho Diệp Ly, Diệp Ly nghiền nát rồi đặt dưới mũi hít vào, thấp giọng cười nói: “Lấy từ chỗ Bệnh thư sinh sao?” Không có người ngoài ở đây, nét mặt của Ám Tam sinh động hơn rất nhiều, hơi cười đắc ý nói: “Đúng vậy, trên người hắn mang độc dược nhiều lắm, thuộc hạ sợ làm sai nên cũng không dám lấy thêm. Đây là loại dược hắn cho chúng ta lúc trước. Đại khái có thể bảo đảm được nửa canh giờ.”
“Quá tốt.” Hai người mỗi người dùng một viên đan dược, Ám Tam nhất mã đương tiên (*) đi đến cửa động dò xét, sau đó mới quay đầu vẫy vẫy tay với Diệp Ly. Hai người cẩn thận vọt ra cửa động nhưng lại bị cảnh tượng trước mắt làm giật mình, một mảnh đỏ tươi ùn ùn kéo đến trước mắt. Cửa động ở cách đáy vách núi chưa đến hai mét, dưới đáy cốc toàn bộ nở đầy đều là những đóa hoa đẹp đẽ màu đỏ chót, hơn nữa gần như dưới gốc mỗi một cây hoa đều có một con rắn màu đỏ đen quấn lấy, thậm chí còn có một vài con trườn lên trên cành hoa mà lắc lư. Diệp Ly cuối cùng cũng có thể hiểu được tâm tình của Hàn Minh Tích sau khi xuống đây không nhịn được phải chửi ầm lên trước kia. Cái nơi quái quỷ này khiến cho người ta nhìn mà không nhịn được phát lạnh. Có điều, mở lối ra ở nơi nguy hiểm thế này, người Nam Cương không dùng thị vệ quan sát canh gác ngược lại cũng không tính là tự đại.
(*) nhất mã đương tiên: xung trận ngựa lên trước – ý chỉ xung phong lên trước
“Có thể đi qua không?” Diệp Ly chỉ chỉ vách núi đối diện hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)