, mưa cũng ngừng. Mưa ở Nam Cương đến cũng nhanh mà đi cũng nhanh, mưa vừa mới dừng lại chưa đầy một lát, ánh nắng mặt trời ấm áp đã chiếu khắp mặt. Đất đai vừa mới bị mưa gột rửa tản mát ra một mùi hương trong lành của đất, nếu như không có mùi hương truyền từ lỗ hổng vào thì càng tuyệt vời hơn. Mưa vừa ngừng, Ám Tam từ bên trong đi ra, nhìn thấy hai người ngồi, một người đứng trong sảnh, đối với việc có thêm người, không tỏ ra ngoài ý muốn. Diệp Ly chỉ lương khô đặt ở trên bàn bên cạnh nói: “Lấp đầy bụng trước đã, đoán chừng hôm nay chủ nhà sẽ không tới đưa cơm sáng cho chúng ta rồi.”
Ám Tam gật đầu, ngồi xuống bên cạnh ba người nhìn chăm chú trong không nhanh không chậm nhét đầy bụng. Bệnh thư sinh có chút hứng thú nhìn dáng vẻ nhai từ từ chậm nuốt của Ám Tam, cười nói với Diệp Ly: “Sở công tử có Trác hộ vệ – cao thủ như vậy bảo vệ bên người, khó trách dám một mình đến Nam Cương. Trác huynh mới thức dậy sao? Tối hôm qua không ngủ ah?” Ám Tam ngẩng đầu nhìn hắn một cái, thản nhiên nói: “Công tử chỉ dẫn theo một mình ta, đương nhiên phải cẩn thận một chút.” Ánh mắt Bệnh thư sinh hơi chùng xuống, thị vệ như vậy có một người đã rất không dễ. Nghe ra ý của Trác Tĩnh, bình thường người bên cạnh Sở Quân Duy không ít, tình huống bây giờ chỉ một hộ vệ mới là đặc biệt. Như vậy. . . Thân phận của Sở Quân Duy này chỉ sợ không tầm thường. Lãnh đạm nhìn lướt qua Hàn Minh Tích bên cạnh, có thể qua lại thân thiết với đệ đệ của Các chủ Thiên Nhất các đương nhiên không phải một người bình thường.
Nhận thấy ánh mắt tìm tòi nghiên cứu của Bệnh thư sinh, vẻ mặt Hàn Minh Tích vô hại cười với hắn. Không nên hỏi hắn ah, hắn cũng không biết thân phận của Quân Duy.
Bốn người thu dọn ổn thỏa liền ra khỏi tiểu lâu, ánh mặt trời bên ngoài vừa vặn trong hương hoa tràn ngập không khí càng ngày càng đậm hơn. Nhưng mà có giải dược Bệnh thư sinh đưa cho, điều này không có ảnh hưởng gì đối với bốn người. Quay lại tiểu lâu bên cạnh, quả nhiên không thấy Lương lão gia, quản gia và người hộ vệ tên Trịnh Khuê. Hàn Minh Tích nhìn có chút hả hê nhìn Bệnh thư sinh nói: “Xem ra bọn họ đã đi ít nhất được một canh giờ rồi, bây giờ ngươi sẽ tìm người như thế nào?” Chỉ cần có người dẫn đường quen thuộc địa hình, một canh giờ cho dù trời mưa cũng đủ để đến một nơi thật xa rồi. Bệnh thư sinh nở nụ cười lạnh, thản nhiên nói: “Chỉ cần bọn họ vẫn ở Nam Cương, sẽ không chạy thoát khỏi lòng bàn tay của ta. Huống chi. . . Ngươi cho là tại sao bọn họ phải ở chỗ này chờ chúng ta? Chỗ bọn họ muốn đi, chắc chắn cách nơi này không quá hai mươi dặm.”
Bệnh thư sinh từ trong ngực từ từ lấy ra một cái hộp xinh xắn, mở ra, một con bươm bướm nhỏ màu xanh từ bên trong bay ra. Con bươm bướm vỗ hai cái cánh, dừng trên bình sứ nhỏ trong tay Bệnh thư sinh một lúc rồi bay đi, bay về phía sâu trong Trại. “Đi thôi.” Hài lòng thu hồi bình thuốc nhỏ trên người, Bệnh thư sinh thản nhiên nói với ba người.
Ba người đi theo sau con bươm bướm nhỏ, cả Trại quả nhiên đã trống không. Tối hôm qua sắc trời quá tối không ai chú ý, bên trong Trại này trừ hai tiểu lâu bọn họ hiện đang ở ra, các phòng khác đều rất đơn giản. Không giống như là Trại của một trăm người ở, giống như là một cứ điểm đóng quân tạm thời. Con bươm bướm bay thẳng đến trong núi sâu, rắn độc độc trùng trên đường bị tử thương rất nhiều bởi độc dược bá đạo của Bệnh thư sinh, không có người tận lực thúc giục, những xà trùng này hiểu được phải tránh né xu hướng có hại, không cả đàn cả lũ bao vây công bọn họ. Đi hơn nửa canh giờ, con bươm bướm dừng lại bên vách núi bên cạnh, lưu luyến quanh quẩn một chỗ xoay quanh Bệnh thư sinh, không chịu bay về phía trước nữa.
“Sẽ không phải là bươm bướm nhỏ của công tử dẫn sai đường chứ?” Hàn Minh Tích cười đùa nói.
Hàn Minh Tích điểm nhẹ dưới chân, cả người giống như bươm bướm màu đỏ nhanh nhẹn đi xuống dưới vách núi. Bệnh thư sinh nói khẽ khen: “Khinh công của Hàn nhị công tử quả nhiên tốt hơn Công Tử Minh Nguyệt.” Nhưng mà cũng chỉ có khinh công mà thôi, so về tâm cơ* (sự suy nghĩ trù tính) thì không thể bằng Công Tử Minh Nguyệt tâm tư luôn thay đổi, Bệnh thư sinh không thèm đặt Hàn Minh Tích vào mắt. Vì Công Tử Minh Nguyệt, cam đoan không giết chết Hàn Minh Tích, khiến Các chủ không thể giải thích là được rồi.
“Trác Tĩnh.” Diệp Ly cau mày đứng ở vách đá nhìn xuống, chỉ nhìn thấy mây trắng cuồn cuộn không thấy phong cảnh phía dưới gì cả. Vách núi này chỉ sợ so còn sâu hơn nhiều vách núi Hắc Vân. Muốn bằng khinh công trực tiếp xuống đến đáy vực, căn bản không có khả năng. Ám Tam tiến lên duỗi tay ra thăm dò vách núi, một sợi tơ màu bạc quấn lấy một vật gì đó nhanh chóng đi xuống dưới vách núi, một lúc lâu mới thấy Ám Tam từ từ thu sợi tơ quấn trên bàn tay lại, quay đầu nói với Diệp Ly: “Công tử, đến đáy vực ít nhất cũng phải 100 trượng* (1 trượng (市丈, zhang) = 2 bộ = 3,33 m) hơn nữa. . . Vách đá dựng đứng, rất trơn.” Diệp Ly suy tính, 100 trượng là gần 300m, vách núi cao và dựng đứng như vậy, lại còn trơn trượt nữa, ngay cả cỏ cây cũng không nhiều, rõ ràng không thể nào là tự lớn lên. Xem ra con bươm bướm của Bệnh thư sinh hoàn toàn không dẫn sai chỗ.
Bệnh thư sinh nhìn hành động của Ám Tam, đáy mắt để lộ ra sự tò mò, đang muốn mở miệng thì từ dưới vách núi có một bóng người đi ra, chật vật rơi xuống trên mặt đất. Vừa rơi xuống đất còn chưa kịp thở, Hàn Minh Tích đã mở miệng mắng, “Bệnh thư sinh! Ngươi chờ đó cho bổn công tử, nếu bổn công tử bị ngươi hại chết ở chỗ này, ta đảm bảo Thiên Nhất các sẽ đuổi giết ngươi đến chết!” Sắc mặt Bệnh thư sinh không thay đổi, dường như không quan tâm đến lời uy hiếp của Hàn Minh Tích, lạnh giọng hỏi: “Phía dưới có cái gì?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)