“Hạ thủ lưu tình!”
“Trác Tĩnh!” Diệp Ly trầm giọng kêu lên, mắt Ám Tam trầm xuống, nhanh chóng thu hồi trường kiếm trên không trung, khẽ lật, rơi trên ngọn cây cách đó không xa. Như vậy, bên này có ba người ngồi trên ngọn cây cao, tùy thời có thể phát động công kích. Còn bên kia nếu là vẫn không kịp khống chế bầy rắn, tuyệt đối lâm vào hoàn cảnh xấu.
Một người đàn ông trung niên cao lớn mặc quần áo và trang sức Nam Cương từ trong rừng cây đi ra, hoa văn trên quần áo giống với người nam tử trẻ tuổi kia, vô ý lộ ra khí tức của người bề trên khiến mọi người đều biết người mới tới nhất định là người có địa vị cao trong bộ tộc Lạc Y. Người đàn ông trung niên bước nhanh tới, bầy rắn nhao nhao mở ra một con đường, hiển nhiên rất sợ khí tức của người vừa tới, “Các vị bằng hữu Đại Sở, tiểu nhi ngu dốt xấu xa đắc tội các vị, kính xin hạ thủ lưu tình. Bộ tộc ta nhất định có lễ vật khoản đãi các vị khách quý.”
Trong lòng Diệp Ly cười lạnh, ngu dốt xấu xa? Người đàn ông này từ lúc mới bắt đầu đã ở trong rừng cây, mãi đến khi con trai mình thật sự gặp nguy hiểm thì mới ra mặt, hiện tại nói một câu ngu dốt xấu xa đã muốn qua loa cho xong.
Hàn Minh Tích đứng trên ngọn cây, bóng dáng thon dài nhấp nhô lên xuống theo ngọn cây, “Thực sự là quá ngu dốt xấu xa. Tộc trưởng bộ tộc Lạc Y, đức hạnh này của quý công tử này ma sao ngươi dám thả hắn hoành hành ở bên ngoài?” Sắc mặt của người đàn ông trung niên lúng túng, đi đến chỗ người nam tử trẻ tuổi kia, lãnh đạm liếc mắt nhìn hắn, nam tử trẻ tuổi lập tức như lá cây bị lửa đốt, co rúm lại lùi về phía sau, không dám ngẩng đầu lên nhìn người đó. Lúc này người đàn ông trung niên mới hừ nhẹ một tiếng, đi về phía trước chắp tay nói với mấy người Diệp Ly: “Tại hạ là Lặc Khương – tộc trưởng bộ tộc Lạc Y, đây là Lặc Nam – con trai ta. Có gì đắc tội kính xin các vị khách đến từ Trung Nguyên tha thứ” Hiển nhiên vị tộc trưởng này tốt hơn con trai không chỉ về tướng mạo mà còn cả về cách nói chuyện làm việc, hoàn toàn nhìn không ra hai người này là cha con.
“Điều này. . . Vậy thì quấy rầy tộc trưởng rồi.” Thấy Bệnh thư sinh quyết định đồng ý, Diệp Ly cũng chỉ nhướn lông mày, không mở miệng phản bác.
Hiển nhiên tộc trưởng Lạc Y rất cao hứng, chủ nhân nhiệt tình đưa các vị khách đi thu dọn hành lý. Diệp Ly, Ám Tam, Hàn Minh Tích vốn không có nhiều đồ đạc gì, Diệp Ly cúi người nhặt bọc đồ đặt ở tảng đá bên cạnh lên, ném cho Ám Tam vẫn ở trên cây, Hàn Minh Tích tự mình thu dọn. Bệnh thư sinh cũng là một thân nhẹ nhõm, ngược lại Lương lão gia dưới sự giúp đỡ của quản gia và hộ vệ bận bịu một lúc lâu mới xong. Nhưng mà hắn cẩn thận bảo vệ không cho người Nam Cương đụng vào hành lí mình, hành vi thật sự khiến Diệp Ly hơi tò mò, cái bọc kia có vẻ hơi to, rốt cục đựng cái gì, nhìn cân nặng dường như không giống vàng bạc thật.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


