, xuống lầu, thấy Hàn Minh Tích với vẻ mặt lẳng lơ ngồi vị trí bắt mắt nhất ở đại sảnh mỉm cười nhìn mình. Trán của Diệp Ly bỗng nhiên nhói đau. Dường như Hàn Minh Tích không cảm giác được sự tức giận trong mắt Diệp Ly, vui vẻ vẫy tay chào nàng, “Quân Duy, mau tới đây ăn sáng.” Diệp Ly đi qua, nhìn điểm tâm sáng phong phú đặt ngay ngắn trên bàn, nhướn lông mày cười nói: “Hàn huynh, đồ ăn sáng thật sự rất phong phú ah.” Hàn Minh Tích khua khua tay, không để ý ánh mắt mọi người ở đại sảnh đều dừng trên người mình, cười nói: “Quân Duy ăn nhiều một chút. Đợi đến khi vào Nam Cương, muốn ăn đồ ăn sáng thịnh soạn như vậy, không dễ thế đâu.”
Diệp Ly cũng không khách khí, kêu Ám Tam ở phía sau, cùng nhau dùng bữa.
Hàn Minh Tích trầm mặc nhìn Ám Tam, nhướn lông mày hỏi: “Vẫn chưa thỉnh giáo đại danh* (tên) của vị huynh đệ kia. Hộ vệ bên người Quân Duy có bản lĩnh không tầm thường ah.” Dưới tình huống bình thường Hàn Minh Tích là người tự mình biết mình, thân là em ruột của Các chủ Thiên Nhất, đương nhiên ánh mắt cũng không thấp. Mặc dù khinh công của mình có thể nói là số một số hai, nhưng mà về phương diện võ công thực sự kém một chút. Ít nhất võ công của người hộ vệ bên người vị bằng hữu mới quen kia cao hơn hắn nhiều.
Diệp Ly liếc nhìn Ám Tam, thản nhiên nói: “Trác Tĩnh.”
Ám Tam có chút kinh ngạc ngẩng đầu liếc nhìn Diệp Ly. Trác Tĩnh là tên thật của hắn, sau khi trở thành ám vệ của Vương phi, bình thường không dùng cái tên này nữa, hắn không nghĩ tới Vương phi lại có thể biết rõ.
Hàn Minh Tích cười nói: “Hóa ra là Trác huynh, về sau làm phiền Trác huynh rồi.”
Ám Tam lãnh đạm nói: “Không dám, Hàn công tử khách khí.”
Một nhóm ba người ăn cơm xong, Ám Tam đi tính tiền, người đàn ông ngày hôm qua đến bắt chuyện, bên cạnh còn có một người đàn ông trung niên trông giống quản gia, “Sở công tử, ngươi cũng định lên đường sao? Vị này. . .Là người công tử mời dẫn đường?” Diệp Ly khẽ gật đầu, không nói gì. Hai người rõ ràng đều không có ý trả lời, người đàn ông kia vậy mà một chút xấu hổ cũng không thấy, phối hợp cười nói: “Người của công tử cũng đã đến đông đủ, không biết có lên đường ngày hôm nay hay không? Nếu như không ngại chúng ta kết bạn.” Hàn Minh Tích uể oải gảy đồ ăn trên bàn, nói: “Sao chúng ta phải đi cùng với các ngươi? Mỗi người một đường không phải tốt sao?”
Nam tử cười nói: “Mọi người cùng đi Nam Cương, trên đường có thể chăm sóc lẫn nhau, cũng an toàn hơn không phải sao? Theo tại hạ biết. . . Chúng ta rời khỏi Toái Tuyết quan hình như là lãnh thổ của bộ tộc Lạc Y rồi, ngày hôm qua hai vị…”
Trong lòng Diệp Ly thầm gật đầu, bên người các ngươi có Bệnh thư sinh người nổi tiếng dùng độc đương nhiên không cần sợ độc của Nam Cương. Nghĩ một lúc, gật đầu nói: “Đã như vậy, phiền toái các hạ rồi. Vẫn chưa thỉnh giáo đại danh của các hạ.” Nam tử cởi mở cười nói: “Tại hạ Trịnh Khuê, vốn là tiêu đầu, hiện tại làm hộ viện kiếm miếng cơm ăn. Đây là quản gia nhà ta, bên kia là lão gia nhà chúng ta. Còn người kia. . .” Người đàn ông tự xưng là Trịnh Khuê nhìn người thư sinh ốm yếu đang dựa vào vách tường nhắm mắt dưỡng thần nói: “Nghe nói là cao thủ lão gia dùng giá cao mời đến. Nhưng mà. . . Ha ha, ta nhìn không ra giỏi ở chỗ nào, ngược lại thân thể quá yếu ớt.”
Diệp Ly gật đầu nói: “Thì ra là thế, Trịnh hộ vệ hữu lễ rồi. Đã như vậy, chúng ta lên đường?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)