, dân tình rất khác với Trung Nguyên. Trong biên giới Nam Cương có rất nhiều độc trùng, độc thảo, loài chim và thú dữ, dân chúng yêu thích võ thuật, sống theo tập tục truyền thống, dũng mãnh; nhiều người Trung Nguyên trốn tránh e sợ họ còn không kịp. Ngàn năm trước Nam Cương và Trung Nguyên vốn là một khối, xa xưa gọi là Quỳ Châu. Cuối đời Tiền triều, vương thất Nam Chiếu nổi dậy thành lập nước Nam Chiếu. Về sau thái tổ thành lập Đại Sở, nam chinh bắc chiến, chinh chiến cả đời. Đợi đến lúc Thái Tông bình định xong thì Nam Chiếu lập quốc sớm đã hơn trăm năm, nền tảng ổn định, mà Trung Nguyên sau nhiều thập kỷ chinh chiến cũng cần khôi phục nguyên khí gấp. Từ đó, trên bản đồ Nam Cương chính thức độc lập với Đại Sở.
Toái Tuyết quan nằm ở giữa Nam Cương và vùng biên giới Vĩnh Châu của Đại Sở, mặc dù lúc chiến tranh hay hai nước hòa nhau thì dân chúng ở vùng biên giới vẫn trao đổi buôn bán qua lại như cũ. Phía sau Toái Tuyết quan ba mươi dặm là Tiểu thành Vĩnh Lâm, ở đây đôi lúc sẽ gặp phải người Nam Cương với trang phục kỳ lạ ra vào. Thành Vĩnh Lâm không lớn, bởi vì sát biên giới châu phủ Vĩnh Châu, cũng cách thành Vĩnh Châu hai trăm dặm, cho nên hình như cũng không phồn hoa. Ngoại trừ những người hỗn tạp nổi bật trong đám người, thì chính là những người ăn mặc và đeo đồ trang sức của dân tộc khác, ở đây giống như một trấn nhỏ bình thường. Diệp Ly đứng trên đường phố không rộng lắm, nhìn mọi người qua lại với dáng vẻ khoan thai, trong lòng cười nhạt. Ở thời đại như thế này, ở biên ải của tiểu thành như vậy có thể sống an nhàn như thế, thực sự hiếm thấy. Hoặc là phải nói, bình thường, khả năng thích ứng cuộc sống và hoàn cảnh của dân chúng mãi mãi ngoài dự đoán của con người.
Ám Tam ôm kiếm đứng bên cạnh Diệp Ly, có chút kỳ quái nhìn chủ tử nhà mình đứng ở cửa khách sạn, không đi vào ngược lại cười với vẻ mặt kỳ quái, “Công tử, trong thành Vĩnh Lâm này dường như không có nhiều khách sạn, khách sạn này đã là tốt nhất rồi.”
Diệp Ly liếc mắt nhìn hắn, lắc đầu cười nói: “Vào thôi. Không phải ta chê khách sạn không tốt.” Nói xong, liền dẫn đầu đi vào khách sạn trông có vẻ đơn sơ. Ám Tam nhếch lông mày lưỡi mác, hắn cảm thấy không phải Vương phi chê hoàn cảnh quá kém. Dù sao trên đường đi, có lúc không thấy thành trấn kế tiếp, thỉnh thoảng bọn họ cũng ngủ ngoài trời, đồng không mông quạnh. Huống chi, lúc ở kinh thành, huấn luyện ở núi Hắc Vân, ngay cả mấy ám vệ bọn họ đều không muốn đặt chân, thế nhưng Vương phi ngay cả chớp mắt cũng không chớp đã đi vào.
Đi vào khách sạn, so với những khánh sạn trang trí nguy nga lộng lẫy ở Sở kinh và thành Quảng Lăng, khách sạn nhỏ này ngay cả khách sạn hạng ba cũng không bằng. Nhưng mà khách sạn này thực sự là khách sạn tốt nhất trong thành Vĩnh Lâm. Trong hành lang chỉ bày biện bảy tám cái bàn lớn, ba bàn lớn lúc này đã có ngồi người, lão chưởng quầy đang cúi đầu tính sổ trong quầy. Mặc dù cả người Diệp Ly là áo vải đơn giản; nhưng mà tuổi, dung mạo, và khí chất của nàng, còn có Ám Tam dáng người cao ngất, khí thế phi phàm ôm kiếm ở phía sau nên vẫn thu hút ánh mắt của mọi người trong khách sạn. Lúc này bất luận là du lãm* (du lịch) hay là buôn bán đều không phải thời điểm tốt, cho nên trong khách sạn có vẻ hơi vắng lặng. Diệp Ly đi đến trước quầy, giơ tay khẽ gõ hai cái, lão chưởng quầy run rẩy ngẩng đầu nhìn Diệp Ly và Ám Tam một lúc, mới hỏi nói: “Tiểu công tử ở trọ sao?”
Diệp Ly cười một tiếng, “Không ở trọ, chúng ta tới uống trà sao?”
Lão chưởng quầy cười nói: “Công tử họ gì, muốn mấy gian phòng?”
“Dẫn đường?” Ám Tam khó hiểu.
Diệp Ly cười nói: “Đối với người Trung Thổ chúng ta mà nói Nam Cương quá thần bí, chúng ta chưa quen cuộc sống nơi đây, không dễ đi. Tìm người địa phương Nam Cương hoặc là người Đại Sở quen thuộc Nam Cương dẫn đường mới là lựa chọn chính xác.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)