, có việc muốn nhờ cũng có thể, thắng bổn công tử trước rồi nói sau!”
Diệp Ly thấy công tử Phong Nguyệt trước mặt nhìn mình chằm chằm mang theo vẻ mặt khiêu khích, trong lòng thầm cảm thấy buồn cười. Nàng đương nhiên biết rõ Hàn Minh Nguyệt bây giờ không ở Giang Nam, thậm chí nàng còn biết Hàn Minh Nguyệt đi đâu. Mặc dù Hàn Minh Nguyệt và Hàn Minh Tích là hai huynh đệ, nhưng so với Hàn Minh Nguyệt thì Hàn Minh Tích dễ tiếp xúc hơn nhiều. Xuất phát từ các nguyên nhân khác nhau, Diệp Ly không thích gặp Hàn Minh Nguyệt, “Hàn công tử muốn đánh cuộc gì?”
Hàn Minh Tích nhướn mày cười nói: “Bổn công tử không chiếm tiện nghi của ngươi. Mới vừa rồi không phải ngươi rất lợi hại sao? Chúng ta vẫn đánh bạc đổ xúc sắc, so lớn nhỏ.”
Diệp Ly nhướn lông mày, không phản đối, “Được.”
Hàn Minh Tích thoả mãn cười nói: “Tốt, sảng khoái. Nếu như ngươi có thể thắng bổn công tử, bất kể ngươi có chuyện gì muốn nhờ, bổn công tử đều sẽ giúp ngươi làm.” Diệp Ly cười nói: “Thế thì không cần, tại hạ cũng không thích người to mồm. Có chuyện muốn nhờ cũng sẽ không khiến Hàn công tử chịu thiệt. Dù sao. . . Làm kinh doanh thì đôi bên phải cùng có lợi mới có thể lâu dài, ngươi nói phải không?”
“Thú vị.” Hàn Minh Tích cười nói, “Nếu ngươi thua thì làm sao bây giờ?”
Hàn Minh Tích phẩy tay áo một cái, đàn cổ trên bàn bay ngang ra ngoài, rơi ở ngăn tủ bên cạnh, Hàn Minh Nguyệt từ bên cạnh lấy ra một bộ xúc xắc bỏ lên trên bàn, kiêu ngạo nói: “Ngươi có thể thử xúc xắc trước.” Diệp Ly lắc đầu, đẩy cốc xúc xắc về, cười nói: “Tại hạ tin tưởng Thanh Phong Minh Nguyệt lâu và tín dự* (lòng tín nghĩa và danh dự) của Hàn công tử. Mời Hàn công tử trước.”
Hàn Minh Tích nhếch miệng, “So đại hay so tiểu?”
Diệp Ly suy tính một chút, nói, “Đại.”
Hàn Minh Tích hừ nhẹ một tiếng, nắm cốc xúc xắc trên bàn, bỏ xúc xắc vào, sau đó không nhanh không chậm bắt đầu lắc. Diệp Ly nhàn nhã thưởng thức động tác đổ xúc xắc của Hàn Minh Tích, không thể không nói rất vui tai vui mắt. Cốc xúc xắc trong tay hắn như biến thành trò ảo thuật bịp bợm bình thường, cuối cùng bị hắn đập một phát mạnh trên mặt bàn. Nhướn lông mày về phía Diệp Ly, Hàn Minh Tích nhìn cũng không nhìn mở cốc xúc xắc ra, Diệp Ly bình tĩnh nhìn xúc xắc trên bàn. Ba viên ban đầu biến thành sáu viên, ba viên giữa mỗi viên đều bị cắt chéo ở giữa. Hình thành sáu Kim Tự Tháp ngay ngắn rơi trên mặt bàn, “Hàn công tử nội lực tốt, ba mươi ba điểm.”
Hiển nhiên tâm tình của Hàn Minh Tích rất tốt, mặt mày mang ý cười nhìn Diệp Ly, “Xem ra cái này không thể dùng, Sở công tử có thể dùng cái mới. Tin tưởng Sở công tử sẽ không bắt chước người khác đi?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)