Edit+Beta: Sakura Ở bên ngoài chùa Tịnh Linh nằm phía sâu trong rừng cây,một mình Mặc Tu Nghiêu dựa vào xe lăn nhắm mắt dưỡng thần. Ánh tà dương nhàn nhạt xuyên thấu qua ngọn cây chiếu vào trên người hắn, làm cho một ít sự lạnh lẽo còn lại của đầu mùa xuân nổi lên sắc màu ấm nhàn nhạt.
“Tu Nghiêu.” Diệp Ly đến gần, thì thấy nam tử gầy gò ngồi trên xe lăn mà mang theo vẻ mặt mỏi mệt, trong lòng run lên không tự chủ nổi lên một chút áy náy và lo lắng. Mặc Tu Nghiêu mở to mắt ngẩng đầu nhìn phía nàng, khẽ giật mình rồi mới mỉm cười nói: “Khó trách nhiều người như vậy đều tìm không thấy A Ly, với bộ dáng này của A Ly, nếu như không nhìn kỹ thì ta cũng chưa chắc sẽ nhận ra được.” Diệp Ly đi đến trước mặt hắn, nhìn thấy Mặc Tu Nghiêu mang theo ánh mắt mỉm cười và bao dung, trầm giọng nói: “Thật có lỗi, làm cho ngài lo lắng.”
“A Ly còn không định trở về sao?” Ánh mắt Mặc Tu Nghiêu yên lặng và ôn hòa nhìn xem Diệp Ly, nhẹ giọng hỏi.
Diệp Ly lắc đầu, nhìn hắn nói: “Ta muốn đi Nam Cương.”
Mặc Tu Nghiêu nhíu mày, ” Nếu như A Ly lo lắng cho Từ huynh thì ta sẽ để cho Phượng Tam đi Nam Cương hiệp trợ hắn.” Diệp Ly lắc đầu nói: “Lãnh Hạo Vũ không ở kinh thành, trong kinh thành chỉ có Phượng Chi Dao và Mặc tổng quản giúp đỡ ngài, làm sao có thể lại phái Phượng Chi Dao đi được? Huống chi, bây giờ ta trở về thì cũng không phải thời điểm tốt, không phải sao?” Bây giờ trở về thì tất nhiên cần phải biết rõ chuyện trong nội cung rốt cuộc là ai làm. Tựa như Mặc Cảnh Lê nói, coi như là vì mặt mũi Định Quốc Vương phủ cũng không có khả năng để cho hung thủ bắt cóc Định Quốc Vương phi nhởn nhơn ngoài vòng pháp luật. Mà một khi Định Quốc Vương phủ nhằm vào Mặc Cảnh Lê, như vậy ngư ông đắc lợi đúng là Mặc Cảnh Kỳ. Còn không bằng như bây giờ, Định Quốc Vương phi trong cung mất tích vô luận tình lý đều là đứng tại Định Quốc Vương phủ bên này. Hãy để cho Mặc Cảnh Lê và Mặc Cảnh Kỳ chính mình đi đấu tranh nội bộ. Mặc dù Mặc Cảnh Lê biết nàng đã thoát vây khốn nhưng hắn đành im lặng mà nuốt xuống thiệt thòi này, hắn cũng không thể thừa nhận Định Vương phi là do hắn bắt cóc rồi sau đó lại thoát khỏi từ tay hắn?
” Nếu như A Ly cảm thấy trong kinh thành nhàm chán , có thể đi Vân Châu. Đợi cho mọi chuyện xong xuôi thì ta tới đón nàng hồi kinh, được không?” Mặc Tu Nghiêu kéo Diệp Ly đến trước chân, ngẩng đầu hỏi.
“Không phải!” Diệp Ly đánh gãy lời hắn mà nói, “Ta biết rõ nếu như ta nguyện ý mà nói có thể một mực đứng ở địa phương an toàn, ngài sẽ vì ta mà an bài tất cả. Nhưng là. . . Tu Nghiêu, ta không muốn như vậy. Ta không muốn trốn ở phía sau của ngài, nếu như nhất định cùng ai dắt tay cả đời thì ta hi vọng ta là có thể đứng tại bên cạnh của hắn, mà không phải trốn ở dưới cánh chim của hắn. Ngài. . . hiểu không?”
Rất ít khi thấy ngón tay của Mặc Tu Nghiêu run lên một cái, thật lâu mới thấp giọng nói: “Như vậy. . . hãy cẩn thận. A Ly.” Dứt lời, lấy ra một khối Noãn Ngọc dùng tơ lụa màu đỏ buộc lên đặt ở trong tay Diệp Ly nhạt cười nhạt nói: “Cất kỹ, đừng làm mất.” Diệp Ly vuốt vuốt Noãn Ngọc trong tay, cực phẩm dương chi bạch ngọc điêu thành Long tử trừng mắt. Cho dù là tạo hình từ bạch ngọc ôn nhuận, nhưng vẫn làm cho người khác có thể cảm giác được long tử bá khí, liều lĩnh và trừng mắt lạnh thấu xương, sát phạt. Diệp Ly xoa xoa ngọc trong tay rồi nhìn xem Mặc Tu Nghiêu, “Cái này?”
Mặc Tu Nghiêu cười nhạt nói: ” Ngọc bội tổ truyền, vốn đã sớm muốn đưa cho A Ly rồi. Đừng làm mất, cái này giống như kiếm Lãm Vân đều là đồ gia truyền.”
Diệp Ly không nói gì, yên lặng mà cất ngọc bội đi.
Nhìn bóng lưng Diệp Ly biến mất tại ngoài bìa rừng, nụ cười ôn hòa trên khuôn mặt Mặc Tu Nghiêu dần dần biến mất. Rủ mắt xuống nhìn hai chân tàn phế của mình, trong đôi mắt lạnh nhạt dâng lên từng cơn lệ khí cùng với không cam lòng.
“Phanh!” Vung tay lên, cây đại thu to bằng chén cơm cách đó không xa đã gãy đoạn , Mặc Tu Nghiêu ho khan vài tiếng, sắc mặt mỏi mệt dựa vào xe lăn có chút thở dốc, “Quả nhiên là. . . Phế vật. . .”
“Lấy thân thể Vương gia hiện tại, không nên tức giận thì tốt hơn.” Trầm Dương từ trong rừng cây đi ra, xem đoạn thân cây trên mặt đất thì nhíu mày. Đi đến trước mặt Mặc Tu Nghiêu, thì thấy khăn tay trong tay hắn nhiễm một chút máu đỏ tươi đúng như dự đoán của mình. A Cẩn đi theo sau lưng Trầm Dương, lo lắng nhìn qua Mặc Tu Nghiêu.
“Vương phi là một nữ tử rất đặc biệt, Vương gia cưới được một vị Vương phi như vậy nên cảm thấy vui mừng mới đúng.” Nhìn thoáng qua phương hướng Diệp Ly rời đi, Trầm Dương như có điều suy nghĩ mà nói.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)
