, tỷ như công tử Phượng Tam phong lưu phóng khoáng Phượng Chi Dao, tỷ như thủ lĩnh{ám vệ} chịu trách nhiệm huấn luyện bọn họ, ví dụ như Mặc thúc tổng quản Định Quốc vương phủ nghiêm túc trầm mặc nhưng lòng dạ thật ra không tệ. Nhưng Ám Nhị chưa bao giờ biết Định Quốc vương phi vốn nũng nịu, chủ tử của bọn hắn, cũng là người giỏi về phương diện này. Nhiều khi bốn người bọn họ không nhịn được âm thầm suy đoán trong lòng lúc trước Diệp gia rốt cuộc bạc đãi Vương Phi bao nhiêu, mới vặn vẹo một thiên kim khuê tú xuất thân danh môn thành như vậy?
Muốn mang tên thích khách xui xẻo kia từ phủ công chúa ra ngoài cần một thời gian, lúc này phủ công chúa đang giới nghiêm, có thể đưa được người ra ngoài hay không có liên quan trực tiếp đến việc bọn họ có thể lấy được kết quả mong muốn hay không. Cho nên Ám Nhị không định đợi đến ngày mai, hắn chuẩn bị cạy cái miệng của tên thị vệ nấm mốc tại chỗ. Diện tích khách viện không nhỏ, nội thất Diệp Ly hiện đang ở lại đang tận cùng bên trong, cho nên chỉ cần bọn họ không phát ra tiếng kêu to, cho dù là người giám thị ngoài viện sẽ không phát hiện động tĩnh gì. Dĩ nhiên{ám vệ} vốn ẩn nấp ở phủ công chúa cũng sẽ không để người không nên đến gần khách viện tới gần. Sau khi thích khách nấm mốc bị bắt uống một chén trà lạnh có thêm nhuyễn gân tán cho dù muốn kêu cũng không kêu ra được.
Cho nên trong phòng bố trí coi như nhã trí lại xuất hiện ra một màn quỷ dị. Một bên thị nữ Nam Cương đang nằm ngủ mê man trên giường, một thiếu nữ xinh đẹp ngồi dưới đèn viết viết vẽ vẽ bên chiếc bàn. Cách đó vài bước đang tiến hành bức cung tra tấn cực kỳ tàn ác. Sắc mặt Ám Nhị âm trầm, bẻ gãy xương chân trái của thích khách, sắc mặt thích khách kia trắng bệch, cả người mồ hôi đầm đìa lại như cũ sống chết không chịu mở miệng. Bởi vì chỗ này hạn chế lại không thể vận dụng thủ đoạn quá mức máu tanh phiền toái, điều này làm cho sắc mặt Ám Nhị càng ngày càng khó coi. Cho đến khi Diệp Ly xử lý xong chuyện của mình ngẩng đầu lên, Ám Nhị vẫn không thể khiến thích khách phun ra nửa câu hữu dụng , cũng suýt nữa để thích khách kia bắt được cơ hội cắn lưỡi tự vận.
“Không được sao? Cần hỗ trợ không?” Diệp Ly đứng lên hỏi. khóe miệng Ám Nhị co quắp, lắc đầu nói: “Loại chuyện này vẫn không cần phiền tiểu thư.”
“Không sao, cứ như vậy cho dù cắt đứt một chân nữa của hắn thì hắn ta cũng sẽ không chịu nói đâu.”
Diệp Ly thong thả đi tới, ngồi xổm người xuống mỉm cười với thích khách trên mặt đất, nhẹ giọng nói: “Ngươi nghe hiểu được tiếng Trung Nguyên không? Ngươi yên tâm ta sẽ không thô bạo như tên kia đâu.” Thích khách cảnh giác nhìn chằm chằm thiếu nữ xinh đẹp cười đến khuôn mặt hiền hòa trước mắt. Thân là thích khách, trực giác nói cho hắn biết thiếu nữ xinh đẹp khả ái trước mắt này mới thật sự là nhân vật nguy hiểm.
Diệp Ly nở nụ cười chân thành nhìn thích khách đang cảnh giác mình trước mắt, ôn nhu nói: “Ngươi đừng sợ, ta sẽ không giống tên kia bẻ gãy xương của ngươi , ta định . . . tháo tất cả các khớp xương trên người ngươi, bắt đầu từ. . . ngón tay đi.” Bàn tay trắng nõn nhỏ và dài bắt lấy tay trái của thích khách , chỉ nghe một tiếng răng rắc, khớp xương của ngón trỏ tay trái bị bóp méo một cách kỳ dị. Diệp Ly tiếp tục hướng xuống, lại là từng tiếng vang, ngón trỏ ngay ngắn đều bị bóp méo. Thích khách bị tháo rớt cằm căn bản ngay cả kêu đều không thể kêu ra tiếng. Trong miệng chỉ có thể phát ra âm thanh a a mơ hồ. Diệp Ly nhìn hắn, “Lúc nào muốn nói thì gật đầu là được, nhưng mà. . . ngươi cũng đừng thật sự đợi đến khi ta hủy toàn thân xương cốt của ngươi mới gật đầu thì đến lúc đó có thể đã muộn.”
Răng rắc. . . . . .
Thần sắc Diệp Ly bình tĩnh, nhưng động tác tay không hề lộn xộn. Mà chính là bình tĩnh như vậy so với Ám Nhị lời nói ngoan lệ, thần sắc nghiêm nghị uy hiếp đe dọa càng khiến người ta sợ hãi. Khi Diệp Ly đưa tay chuyển về phía tay phải của tên thích khách, sắc mặt thích khách tái nhợt, hô hấp yếu ớt rốt cục khó khăn gật đầu. Diệp Ly nhướn mày, liếc mắt nhìn Ám Nhị một cái nói: “Còn tưởng rằng thật sự là xương cứng gì chứ, cứ như vậy thôi?” Ám Nhị lặng yên lau mồ hôi hột sau ót, hắn cũng cảm thấy thích khách này quá vô dụng một chút, nhưng đồng thời cảm thấy chỗ đáng sợ của chủ tử không phải là thủ đoạn nàng hành hạ người, mà là phần bình tĩnh khiến người sợ hãi kia. Nếu như đổi thành hắn, chỉ sợ hắn cũng sẽ sợ.
“Rất tốt, nhưng mà ngươi cũng không nên trêu đùa ta nha. Nếu không. . . hậu quả sẽ chỉ khiến ngươi hối hận sống trên cõi đời này.” Diệp Ly chân thành nhìn hắn khuyến cáo.
Diệp Ly vừa lòng gật đầu, “Rất tốt, như vậy nói cho ta biết chủ tử của ngươi là ai?” Phất tay ý bảo Ám Nhị khép lại cằm của hắn, Diệp Ly hỏi. Trong mắt Thích khách hiện lên một chút sợ hãi, nhìn Diệp Ly há miệng nhưng vẫn không nói. Diệp Ly nhăn lại đôi mi thanh tú suy nghĩ một chút nói: “Nếu như ngươi lo lắng cho tánh mạng của ngươi…, ta bảo đảm an toàn của ngươi. Hơn nữa sau khi ta làm xong chuyện ở Nam Cương có thể cho ngươi một khoản tiền để đổi tên đổi họ, sống một lần nữa.” Ánh mắt Thích khách lóe lóe, thần sắc nhiều hơn một chút do dự, Diệp Ly nhìn ở trong mắt, nụ cười trên mặt càng thêm chân thành, “Tin tức của ngươi rất quan trọng với ta, cho nên. . . Chỉ cần ngươi cho ta tin tức thật, ta bảo đảm sẽ thực hiện hứa hẹn. Nhưng mà, ta nghĩ ngươi cũng có thể hiểu, biết tin tức cũng không phải chỉ có một mình ngươi. Ngươi không nói, người khác chưa chắc sẽ không nói. Đến lúc đó. . . Thật xin lỗi, ta chỉ có thể. . . . . .” Nhìn thần sắc khẩn trương của thích khách, Diệp Ly cười nói: “Không, ta sẽ không giết ngươi. Khi ta tới Nam Cương đã đi qua một sơn cốc, bên trong nở đầy hoa màu đỏ như máu. Dưới mỗi một gốc hoa phía còn có một con rắn nhỏ. Lúc ấy ta suy nghĩ, nhiều rắn như vậy bọn chúng ăn cái gì mới có thể lớn lên đây? Ngươi cảm thấy thế nào. . .”
“Xà. . . Xà cốc. . . Không. . . . . .” Cũng không phải chỉ có người Trung Nguyên mới e ngại chỗ như xà cốc, người Nam Cương đúng là không sợ rắn, nhưng trừ người ngự xà, không ai không sợ ngàn vạn con rắn độc không bị khống chế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)