, nhìn thấy hai người đang ngồi chơi cờ trong phòng, Phượng Chi Dao không khỏi cảm thấy hâm mộ cuộc sống của Mặc Tu Nghiêu.
“Ta nói này Vương gia, để cho người khác ở bên ngoài cực khổ mệt đến dở sống dở chết, còn bản thân thì ngồi đây chơi cờ thì đúng là không còn gì để nói.” Lười biếng dựa tại cạnh cửa, Phượng Chi Dao nhàn nhạt giễu cợt nói. Cái thế đạo như thế này làm sao có thể khiến cho tâm lý người ta cân bằng được chứ! Mệnh khổ thì cả ngày phải bôn ba bên ngoài trong cảnh gió mưa giá buốt, tựa như hắn. Mệnh tốt thì có thể nhàn nhã ngồi trong thư phòng ngập tràn ấm áp đánh cờ, lại còn có mỹ nhân làm bạn, tựa như Mặc Tu Nghiêu. Diệp Ly mỉm cười lườm Phượng Chi Dao một cái. Tuy trên khuôn mặt xinh đẹp của Phượng Tam công tử đầy vẻ khó chịu, nhưng trong mắt lại lấp lánh ý cười. Có thể thấy tâm trạng hắn rất tốt.
Mặc Tu Nghiêu hạ xuống một quân cờ, rồi mới ngẩng đầu lên nhìn về phía Phượng Chi Dao nói: “Có chuyện gì?”
Phượng Chi Dao phe phẩy cây quạt, chậm rì rì bước tới, nói: “Không có việc gì thì không thể tới thăm ngươi sao? Cưới Vương phi xong là khác hẳn nha, trước đây, vào lúc này, đáng lẽ ngươi phải nằm trên giường nửa chết nửa sống mới đúng ha.” Phượng Chi Dao hiển nhiên tuyệt không để tâm bản thân đã đâm vào vết sẹo của Mặc Tu Nghiêu, nghênh ngang ở bên cạnh tìm một vị trí ngồi xuống, đánh giá bài trí trong phòng, nói: “Khoảng thời gian trước Mặc tổng quản bảo Lãnh Nhị tìm người nào tinh thông kiến trúc, chính là vì tòa thiên điện này sao? Không tệ, thật sự rất tốt. Vương phi tẩu tử, cái này của tẩu. . . Tiểu đệ cũng có thể kiếm một bộ được chứ?” Dù cho kiến thức rộng rãi như Phượng Tam công tử, nhìn hồi lâu cũng không hiểu được vì sao gian phòng này có thể tràn ngập ấm áp như vậy. Không biết không sao, chỉ cần hắn biết tác dụng của nó là được. Giữa mùa đông lạnh giá, chẳng có ai có đủ kiên nhẫn để đi đốt mấy thứ than vừa đắt tiền vừa khó ngửi, lại còn chẳng ấm áp là bao nữa.
Diệp Ly cười yếu ớt nói: “Kỳ thật ta cũng không rành về mấy cái này lắm. Nếu Phượng công tử có hứng thú, có thể đi tìm mấy vị sư phụ công tượng để thương xem sao.” Trí tuệ của những công tượng thời cổ đại quả thực không thể xem thường. Nàng mới chỉ vẽ ra bản thiết kế sơ lược, rồi đưa ra ý tưởng và nguyên lý của mình, những công tượng lão luyện kia chỉ dùng không đến nửa tháng thời gian đã bố trí xong xuôi hệ thống nước nóng của tòa thiên điện. Khó trách có người nói, có rất nhiều kỹ thuật thất truyền cho dù là máy móc của thế kỷ hai mốt cũng không thể chế tạo được. Đôi mắt Phượng Chi Dao sáng lên, “Đều là người của Lãnh Nhị sao, đa tạ Vương phi. Ngày mai bổn công tử sẽ đi tìm hắn.” Ha ha, đến lúc đó hắn cũng có được căn phòng ấm áp như thế này, sau đó sẽ ở trong phủ tổ chức yến tiệc. Để xem, mấy tên gia hỏa mắt luôn cao hơn đầu kia có hâm mộ đến nước miếng chảy ròng ròng không, “A? Vương gia, tên Lãnh Nhị kia có nói là chúng ta có thể dùng cái này để đi kiếm tiền được không? Đương nhiên. . . Chúng ta cũng sẽ không quên công lao của Vương phi.” Nhớ tới Diệp Ly mới là người đầu tiên đưa ra ý tưởng về noãn phòng, Phượng Chi Dao vẫn không quên trưng ra một một nụ cười nịnh nọt.
Mặc Tu Nghiêu cầm lấy quân cờ nói: “Lãnh Nhị đã tính toán qua, để xây một noãn phòng như vậy, cần áng chừng ít nhất là một vạn bảy ngàn lượng, cho dù về sau chi phí hoàn thành có thể hạ xuống, cũng sẽ không thấp hơn một vạn năm ngàn lượng. Chi phí rất cao, ngươi cho rằng sẽ có bao nhiêu người nguyện ý bỏ ra số tiền như thế?” Phượng Chi Dao trầm tư một lát, lắc lắc đầu nói: “Đích xác là sẽ không quá nhiều.” Kinh thành quyền quý rất nhiều, kẻ có tiền lại càng nhiều. Nhưng nếu chi phí để xây một cái thiên điện như thế này là hơn một vạn lượng, vậy số người nguyện ý bỏ ra hai ba vạn lượng để xây một noãn phòng quả thực rất ít. Nếu chỉ vì hơn mười, hai mươi vạn lượng lợi nhuận để tập trung nghiên cứu cái này thì quả thực là không cần thiết, ít nhất trước mắt là không cần thiết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


