“Giải quyết?” Phượng Chi Dao và Diệp Ly ngay ngắn nhìn về phía Mặc Tu Nghiêu, rất khó có thể tin được là trong chốc lát, vậy mà hắn đã nghĩ đến phương pháp xử lý giải quyết Nam Chiếu rồi.
Mặc Tu Nghiêu nhíu mày nói: “Người Nam Cương cảm thấy nhàn rỗi quá nhàm chán rồi, vậy thì để cho bọn hắn bề bộn một chút đi. Nghe nói Từ huynh rất có giao tình với Vương Thái nữ Nam Chiếu.”
Diệp Ly nhàn nhạt gật đầu, Từ Thanh Trần đã nói như vậy trước mặt bọn họ, chắc hẳn không có ý tứ giấu diếm. Mặc Tu Nghiêu khiêu mi cười nói: “Cảnh Lê âm thầm ủng hộ thánh nữ Nam Cương, như vậy Mặc Cảnh Kỳ thân là Đại Sở quốc quân, nam chiếu lại trước sau như một cùng Đại Sở giao hảo. . . Đại Sở cho nam chiếu vương thất một ít ủng hộ cũng không là gì cả. Phượng Tam, tin tức về Cảnh Lê tạm thời áp xuống. Không cần để cho Mặc Cảnh Kỳ biết.” Phượng Chi Dao gật đầu cười nói: “Biện pháp tốt. Nhưng. . . Mặc Cảnh Kỳ cũng sẽ không nghe lời ngươi lời nói.” Trên thực tế Mặc Tu Nghiêu căn bản không có khả năng đề bất cứ ý kiến gì với Mặc Cảnh Kỳ, bởi vì mặc kệ hắn nói đối với Đại Sở có ích hay hại thì Mặc Cảnh Kỳ đều tuyệt đối sẽ không tiếp thu. Mặc Tu Nghiêu cũng không lo lắng về cái này, “Luôn luôn có người mà hắn có thể nghe. Còn có Toái Tuyết quan. . . Vì dùng phòng ngừa vạn nhất nhất định phải có một người có năng lực đóng ở đó. Hiện tại thủ tướng ở Toái Tuyết quan là ai?”
“Vân Huy tướng quân Quan Đĩnh.” Phượng Chi Dao đáp.
“Ta nhớ không lầm. . . Quan Đĩnh chưa bao giờ đánh thắng nổi một trận.” Mặc Tu Nghiêu cau mày nói, tuy Quan Đĩnh không có quan hệ gì với Mặc gia quân, nhưng hắn còn có chút ấn tượng với danh tự này.
Phượng Chi Dao khinh thường khiêu mi cười nói: “Trên thực tế trong đời hắn chỉ đánh có ba trận chiến. Trước hai trận là làm phó tướng cho Mộ Dung tướng quân đi theo cọ xát được không ít quân công, sau một hồi là tiêu diệt. uh. . . 800 thổ phỉ ở núi Bàn Long, hắn dùng 5000 binh mã, chết một ngàn bảy, nhưng cuối cùng vẫn coi là thắng. Mặt khác, hắn trên chiến trường lần cuối cùng đã là chuyện bảy năm về trước rồi. Song. . . quan trọng hơn chính là, Vương gia, ngươi cùng hắn có cừu oán.”
“Bổn vương nhớ rõ.” đương nhiên Mặc Tu Nghiêu nhớ rõ, năm đó Quan Đĩnh mang binh vây quét núi Bàn Long, bảo thủ không nghe thuộc hạ khuyên can. Trong ba ngày thời gian thì đã tổn binh hao tướng chết tổn thương quá một ngàn, nhưng lại ngay cả ngoài rìa núi Bàn Long cũng không có sờ đến. Trùng hợp là Mặc Tu Nghiêu ra ngoài làm việc đi qua vùng phụ cận kia. Vừa vặn nghe được Quan Đĩnh lẽ thẳng khí hùng*(ý là vàng thật không sợ lửa) muốn binh sĩ làm khiên thịt cường công sơn trại. Lúc đó tính tình Mặc Tu Nghiêu tu dưỡng kém rất xa so với hiện tại không chỉ nửa phần hay một phần, tại chỗ rút roi ra đánh cho Quan Đĩnh một chầu. Đương nhiên, sau đó Mặc Tu Nghiêu cũng bị huynh trưởng trách phạt một trận.
“Nghĩ cách đổi hắn. Bổn vương không muốn nhìn thấy gã ngu ngốc ở lại Toái Tuyết quan.” Mặc Tu Nghiêu nói.
“Chỉ sợ không được, hắn ta là một trong những thư đồng của Mặc Cảnh Kỳ cũng là tâm phúc của hắn. Ta nghĩ Mặc Cảnh Kỳ để hắn ở lại Toái Tuyết quan chính là vì phòng Mặc Cảnh Lê đấy.” Phượng Chi Dao thong thả nói. Mặc Tu Nghiêu nhàn nhạt liếc mắt nhìn hắn nói: “Phượng Tam, trong một tháng phải làm cho gã bao cỏ kia rời khỏi Toái Tuyết quan. Ta mặc kệ ngươi dùng phương pháp gì.” Tiếp thu đến ánh mắt uy hiếp của Mặc Tu Nghiêu, Phượng Chi Dao lập tức thu hồi biểu lộ không đứng đắn, vẻ mặt thành thật còn kém nhìn trời thề rồi, “Vâng, Vương gia. Ta nghĩ có lẽ Mặc Cảnh Lê rất có hứng thú với Quan Đĩnh. Nhưng mà đổi Quan Đĩnh thì ai đi thủ Toái Tuyết quan, người của chúng ta khẳng định không được. Mặc Cảnh Kỳ sẽ không yên tâm đâu.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)