, Diệp Ly cho phép Ám Tam và Ám Tứ nói cho hai người cùng hợp tác với bọn họ là Ám Nhất và Ám Nhị, Diệp Ly không có nói chuyện này rốt cuộc có thể nói cho Mặc Tu Nghiêu hay không. Nhưng mà Ám vệ Nhất Nhị Tam Tứ cân nhắc một phen sau khi Vương phi nhắc đến vấn đề đạo đức nghề nghiệp Ám vệ. Phải biết bị chủ tử vứt bỏ là nỗi sỉ nhục của Ám vệ. Từ khi bọn họ trở thành ám vệ của Định Quốc Vương phi người duy nhất bọn họ cần thuần phục là Vương phi mà không phải Vương gia. Diệp Ly cũng hết sức hài lòng về mấy Ám vệ có đạo đức nghề nghiệp, dù sao võ công cao cường năng lực nổi bật cũng khó có thể tìm được người có thể tin được. Nàng cũng không muốn lãng phí thời gian tự mình đi tìm thị vệ.
Diệp Ly vừa ý duy trì mỗi tháng hai lần đi núi Hắc Vân, đương nhiên đều là dịch dung đi. Đám người trong thôn trang dưới đỉnh Hắc Vân và trên núi đều gọi nàng là Sở công tử, Sở Quân Duy. Đôi khi mang Ám Nhất Ám Nhị đi, đôi khi mang Ám Tam Ám Tứ đi. Hiển nhiên bốn người có hứng thú rất cao đối với những thứ được xây dựng trong võ trường kỳ quái kia, ngẫu nhiên vì có thể đi theo Diệp Ly mà đánh đập tranh giành một phen. Diệp Ly thường xuyên đi ra ngoài đương nhiên Mặc Tu Nghiêu biết, nhưng mà hắn cũng không hỏi qua nơi Diệp Ly đã đi. Đối với sự khoan dung của hắn thì Diệp Ly vẫn vô cùng biết ơn, ngẫu nhiên cùng mấy người Hoa Thiên Hương dạo phố cũng sẽ nhớ rõ mang một ít điểm tâm gì gì đấy về đưa cho hắn. Nhưng quan hệ của hai người sau khi Diệp Ly bận rộn trong lúc vô tình cách xa rất nhiều. Ngẫu nhiên nhìn thấy ánh mắt không đồng ý của Ngụy ma ma và Lâm ma ma Diệp Ly cũng có chút không hiểu chột dạ, nhưng mà cảm giác chột dạ như thế rất nhanh bị bỏ qua một bên. Bởi vì nàng thật sự bề bộn nhiều việc, thật sự bề bộn nhiều việc.
Không chỉ quản lý sự vụ trong Vương phủ, còn phải quản lý cả đồ cưới của mình. Cửa hàng nhìn bên ngoài như chỉ kinh doanh bình thường, nhưng mà Diệp Ly vụng trộm rút hết tất cả bạc hồi môn đang có bao gồm cả bạc mà Hàn Minh Nguyệt đưa tới mua một ít sản nghiệp khác. Trong đó kể cả hai tòa nhà cùng ba gian cửa hàng ở ngoại thành mua dưới danh nghĩa Sở Quân Duy cùng với hai gian cửa hàng ở kinh thành. Nhưng điều này đều là nhờ Từ Thanh Trạch tự mình an bài người đi xử lý đấy. Tuy Từ Thanh Trạch có chút khó hiểu nàng đang muốn làm cái gì còn lại đều không vấn đề làm theo. Chưa đến nửa tháng, khế ước nhà đất nhà và cửa hàng đều ở trên tay của nàng. Người bên ngoài nhìn vào Diệp Ly gần như là một Định Quốc Vương phi hoàn hảo, mỗi ngày đều xử lý việc của Vương phủ đâu ra đấy, thỉnh thoảng tham gia các cuộc tụ họp của đám quyền quý ở kinh thành. Nhưng lại không biết, Diệp Ly vụng trộm sửa sang đủ loại tin tức thu thập lại hơn nữa từ đó còn tìm kiếm ra một ít tin tức manh mối hữu dụng. Cho nên Hoàng đế và Thái Hậu lục đục với nhau, các nhóm đại thần trong triều ở giữa quyền lực đấu đá, còn có giữa đám quyền quý che giấu bát quái, Diệp Ly đều đối xử nhàn nhạt mặc kệ từ từ trôi qua. Nàng cũng càng hiểu rõ sâu sắc những gút mắc cùng với thế cục triều đình.
“Vương phi! Vương phi! Vương gia té xỉu…”
Diệp Ly đang ngồi trong trướng phòng nhìn đống sổ sách xuất thần, Thanh Hà vội vàng hấp tấp xông vào kêu lên.
“Hắn thế nào rồi?”
Thanh Ngọc có chút lo lắng nói: “Vương gia đã từng bị thương rất nặng, lại gần như không có điều dưỡng thật tốt cho nên thân thể vô cùng yếu. Lại bỗng nhiên nôn ra máu cũng do mệt nhọc quá độ, nhưng mà…mất nhiều máu chỉ sợ vô cùng bất lợi cho vương gia …” Nhìn theo ánh mắt Thanh Ngọc, bên giường cách đó không xa vẫn còn một vệt máu chưa khô hoàn toàn khiến cho người ta thấy vô cùng chướng mắt, nhìn vết máu kia khiến Diệp Ly mơ hồ bắt đầu thấy sợ hãi…, “Bây giờ…Hắn không có việc gì chứ?”
Thanh Ngọc lắc đầu nói: “Nô tài chuyên về độc, đối với tình huống của Vương gia thật sự có chút bó tay bất lực. Nhưng mà tạm thời có lẽ chắc không có chuyện gì.”
Diệp Ly hít một hơi thật sâu gật đầu nói: “Ta đã biết, các ngươi đi xem đại phu đã tới chưa, còn có mời Mặc tổng quản đến đây một chuyến.”
Thanh Ngọc và Thanh Sương cùng đáp lời, Diệp Ly ngồi bên cạch yên lặng nhìn người nằm ở trên giường. Vẫn luôn nghe người khác nói thân thể Định Vương tàn tật, bệnh nặng quấn thân. Nhưng mà từ lần đầu tiên Diệp Ly nhìn thấy Mặc Tu Nghiêu biểu hiện của hắn vẫn luôn rất khỏe mạnh, thậm chí khi vào thu nàng cũng bị phong hàn hai ngày cũng không nghe thấy hắn ho một tiếng. Cho nên Diệp Ly sớm đã vứt cái câu bệnh nặng quấn thân ra phía sau đầu, chỉ cho là người bên ngoài nghe nhầm đồn bậy mà thôi. Mấy tháng qua, gần như mỗi ngày hai người đều gặp mặt, nhưng mà đến bây giờ Diệp Ly mới phát hiện Mặc Tu Nghiêu gần đây gầy gò tiều tụy rất nhiều. Lúc này dưới mí mắt nhắm chặt có màu xanh nhàn nhạt có thể nhìn thấy rõ ràng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)