Vốn là tiếng đàn sáo u u vui vẻ khoan thai của giai nhân trên hồ bỗng nhiên có một tiếng thét thê lương truyền đến. Ở cách đó không xa đám người trên thuyền hoa trợn mắt há mồm nhìn thấy một bóng người cao lớn từ một chiếc thuyền hoa mỹ rộng lớn ngã xuống, sau đó lao thẳng xuống mặt hồ và rơi vào trong nước. Đợi đến lúc mọi người kịp phản ứng với nội dung tiếng thét vừa rồi đều giật nảy mình, Lê Vương rơi xuống nước rồi, những người từng có quan hệ với Lê Vương tìm vị trí xem cuộc vui, cùng Lê Vương có giao tình thì tranh thủ phân phó hạ nhân nhảy xuống cứu người.
Gây ra động tĩnh lớn như vậy, người ngoài khoang thuyền tự nhiên cũng nghe được. Mộ Dung Đình và Lãnh Hạo Vũ đều chạy vào trước một bước tiến vào, “A Ly, A Ly, ngươi không sao chứ?” Mộ Dung Đình lôi kéo A Ly, vẻ mặt khẩn trương đánh giá một phen, xác định Diệp Ly cũng không có chuyện gì mới thả lỏng một hơi có chút bất mãn nói: “Lê Vương này là có chuyện gì xảy ra vậy? A Ly, có phải hắn bắt nạt ngươi không?” Diệp Ly mang theo một chút sợ hãi, mỉm cười nói: “Ta không sao…Là Lê Vương. Hắn…không biết vì sao lại rớt xuống hồ rồi.”
“Vương gia?!” Diệp Oánh và công chúa Tê Hà kinh hãi, vội vàng lao về phía cửa sổ nhìn. Trong hồ đã có không ít hạ nhân xuống cứu người rồi. Nhưng mà còn chưa thấy bóng người Mặc Cảnh Lê đâu. Diệp Oánh lo lắng nói: “Sao Vương gia lại rơi xuống hồ vậy? Ngài…ngài ấy không biết bơi. Tam tỷ….” Lần này Diệp Oánh lại không có hoài nghi Diệp Ly, dù sao trong suy nghĩ của Diệp Oánh thì Mặc Cảnh Lê là một đại nam nhân văn võ song toàn, dù thế nào cũng không có khả năng cứ như vậy yên lặng bị Diệp Ly ném xuống nước đâu. Diệp Ly cũng không quan tâm ở vào lúc này an ủi muội muội chịu đủ kinh hãi, “Không có chuyện gì nữa, có nhiều người như vậy xuống cứu Lê Vương rồi. Chắc chắn sẽ không sao đâu.” Diệp Oánh cắn răng nước mắt long lanh nhìn chằm chằm vào người trong hồ nước, cũng bất chấp cùng Diệp Ly nói gì rồi. Ngược lại công chúa Tê Hà nhìn nhìn mọi người trong khoang thuyền, quay người muốn chạy ra ngoài. Diệp Ly thản nhiên nói: “Cô nương, ngươi đi đâu vậy?”
“Bản…Ta đi cứu Vương gia, ngươi quản làm gì!” Đương nhiên công chúa Tê Hà biết rõ Diệp Ly nhận ra mình rồi. Nhớ tới Diệp Ly thấy bộ dạng bản thân chật vật như vậy, công chúa Tê Hà nhìn Diệp Ly càng không thoải mái, càng không muốn đứng cùng nàng ở trong khoang thuyền. Diệp Ly kéo Diệp Oánh qua nói: “Tứ muội, mang theo vị cô nương này trở về thuyền của mọi người đi. Nếu vị cô nương này là người của Lê Vương, muội làm Lê Vương Phi phải chiếu cố khách nhân cẩn thận, đừng để xảy ra chuyện gì.”
Lãnh Hạo Vũ như có điều suy nghĩ nhìn Diệp Ly nhàn nhã mà dựa vào cửa sổ, nói: “Vương phi tuyệt không lo lắng sao?”
Diệp Ly cười yếu ớt nói: “Lo lắng cái gì? Lãnh công tử yên tâm đi, Lê Vương phúc lớn mạng lớn sẽ không có việc gì đâu. Vừa rồi Lãnh công tử cũng nhìn thấy, không phải vẫn còn sống sao?”
Mộ Dung Đình nâng cằm, hiếu kỳ mà nói: “Đang êm đẹp sao Lê Vương lại té ngã vào trong hồ vậy?” Thời kỳ hoàng kim du hồ hàng năm đúng là sẽ có một hai người ngã vào trong hồ, nhưng mà bình thường đều là trẻ con không hiểu chuyện hoặc là thiên kim tiểu thư thân thể yếu đuối. Lê Vương là một nam nhân từ nhỏ đã luyện võ làm sao lại rơi vào trong hồ. Diệp Ly nghiêm mặt đáp: “Người có lúc trượt chân mã hữu thất đề (*), Lê Vương…..Bỗng nhiên đứng lên đại khái là do thuyền không ổn định nên ngã nhào xuống thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


