Mặc dù Diệp lão phu nhân và Diệp Thượng Thư vẫn trầm mặt, nhưng Diệp Ly vẫn từ trong mắt của bọn họ thấy được một tia mừng rỡ. Xem ra chuyện Mặc Cảnh Lê tự mình đến đón Diệp Oánh trở về làm cho hai người rất hài lòng. Dù sao nữ nhi đã gả ra ngoài, cho dù Diệp gia có tức giận như thế nào thì cũng không làm gì được.
Chẳng lẽ thật sự như lời Diệp Ly nói, Diệp Oánh trở về Diệp phủ để Diệp gia nuôi cả đời.
Không lâu lắm, Mặc Cảnh Lê đi đến, sắc mặt vẫn lãnh đạm âm trầm trước sau như một. Trên thực tế Diệp Ly không nhớ được mình đã thấy Mặc Cảnh Lê lúc nào có sắc mặt tốt, giống như vĩnh viễn đều là bộ dáng người khác thiếu hắn mấy trăm lượng không trả. Vừa vào cửa, thấy Diệp Ly Mặc Cảnh Lê ngừng lại một chút mới đưa ánh mắt chuyển hướng Diệp Oánh. Diệp Oánh ủy khuất cắn khóe môi, khẽ hừ một tiếng quay đầu đi không để ý tới hắn. Thần sắc Diệp Thượng Thư và Diệp lão phu nhân cũng là nhàn nhạt , hoàn toàn không có ân cần cùng với chu đáo thường ngày. Vương thị lại càng trầm mặt nếu không phải Diệp lão phu nhân không âm thầm liếc bà một cái, chỉ sợ đã muốn trực tiếp mở miệng chất vấn rồi.
Thấy tình hình này, ánh mắt Mặc Cảnh Lê trầm xuống, hiển nhiên tâm tình cũng không thể nào tốt đẹp.
Thật ra thì đối với việc hôn sự này, trong lòng Mặc Cảnh Lê ủy khuất hơn so với Diệp Oánh. Cũng không phải là hắn muốn cưới công chúa Lăng Vân gì kia, người đàn bà kia chính là bại tướng dưới tay Diệp Ly, hắn lấy về nhà làm cái gì? Hoàng đế ca ca tự mình không muốn người đàn bà kia ngay cả hỏi cũng không hỏi trực tiếp kín đáo đưa cho hắn. Sau khi về đến nhà Diệp Oánh vẫn cãi nhau với hắn, công chúa Lăng Vân lại không biết tốt xấu còn dám ở trong đại sứ quán náo không chịu lập gia đình. Nàng ta cho rằng hắn là rễ hành, coi hắn là không phải nàng thì không lập gia đình sao? Bị Diệp Oánh và công chúa Lăng Vân phiền không chịu nổi, Mặc Cảnh Lê trực tiếp đi đến chỗ hoàng đế ca ca nói hắn muốn từ hôn không lấy công chúa Lăng Vân, lại bị hoàng huynh khiển trách một bữa rồi đuổi ra ngoài. Sau đó lại bị mẫu hậu và mẫu phi giáo huấn một bữa. Càng nghĩ sắc mặt của Mặc Cảnh Lê càng khó xem, Diệp Thượng Thư vừa thấy sai cũng được mà đúng cũng xong liền ho nhẹ một tiếng nói: “Oánh nhi, Vương gia tới đón con trở về. Ngồi trò chuyện với Vương gia cho rõ đi.”
Diệp Oánh lúc này mới mắt đỏ xoay người lại, đáng thương khổ sở nhìn Mặc Cảnh Lê, “Vương gia. . . . . .”
Giọng nói u oán để cho Diệp Ly không tự kìm hãm được mà run rẩy, nhìn Mặc Cảnh Lê đi tới kéo Diệp Oánh vào trong ngực, thấp giọng nói: “Đi thôi, cùng Bổn vương trở về phủ.”
“Vương gia. . . Oánh nhi thật đau lòng. . . Ô ô. . .” Diệp Oánh nức nở ngã ở trong lòng Mặc Cảnh Lê khóc lên, Mặc Cảnh Lê ôm eo của Diệp Oánh trầm mặc nghe Diệp Oánh nói ủy khuất của mình với hắn, mặc dù không có nói gì, nhưng sắc mặt chuyển biến tốt đẹp lên rất nhiều.
“Đi về.” Mặc Cảnh Lê ngắt ngang lời của Diệp Oánh, gật đầu với Diệp Thượng Thư cùng với Diệp lão phu nhân, không nhìn thẳng Diệp Ly liền xoay người đi ra ngoài. Làm cho cả đầu Diệp Ly đầy nghi vấn, thật ra thì đến bây giờ nàng cũng không hiểu được đến cùng có quan tâm Diệp Oánh thật hay không, lại có quan tâm bao nhiêu? Đại khái. . . Mặt tê liệt thì tâm tư cũng không dễ dàng đoán như vậy, cho dù mặt tê liệt của Mặc Cảnh Lê là có một chút khác thường. Dựa vào cái ghế chống cằm Diệp Ly lặng yên suy nghĩ.
Thanh Loan mím môi cười trộm, nháy mắt mấy cái thấp giọng nói: “Vương gia lại không thiếu bảo bối gì, Vương Phi muốn có thành ý không bằng tự mình làm một lễ vật. Cho dù là một cái hà bao thì ở trong mắt Vương gia còn đáng giá hơn tặng đồ cổ.”
“Hà bao?”
Thanh Sương phất tay một cái, “Hà bao sao được ạ? Vương Phi vì Vương gia làm một bộ quần áo nhé, được không ạ?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)