Lê Vương phủ bởi vì hôn lễ lần trước mất hết thể diện, cho nên lần này Hiền Chiêu Thái phi đoán chừng muốn lấy thể diện về. Cưới Bình phi phô trương long trọng không kém gì lúc cưới vợ đích phi, nhưng xét thấy thân phận công chúa Lăng Vân là công chúa của một nước, người ngoài cũng không tìm ra nhược điểm gì. Điều này cũng làm cho khuôn mặt Diệp Oánh đang khó coi lại càng thêm ảm đạm. Hôn lễ ngày đó Diệp Ly và Mặc Tu Nghiêu cùng nhau đến Lê Vương phủ, Mặc Cảnh Lê tự mình đứng ở cửa đón chào, Diệp Ly theo thói quen phát hiện Mặc Cảnh Lê vẫn là một khuôn mặt y nguyên như cũ, trên mặt không có biểu cảm vui mừng nào, nếu không phải một thân hỉ phục đỏ thẫm mới tinh, nếu không phải nhìn thấy khuôn mặt lớn lên thật không tệ, chỉ sợ quan khách qua lại cũng phải hoài nghi có phải quay về thay một thân quần áo trắng đen rồi quay lại tham gia …. Hôn lễ hay không. Hiện tại Diệp Ly thật sự có lòng đồng tình với Diệp Oánh. Mặc Cảnh Lê người này không phải là trời sinh tính lãnh đạm mà là theo thói quen giả bộ cái kia. Nếu người nam nhân nào dám ở trên hôn lễ của nàng bày ra một khuôn mặt muốn sống muốn chết như vậy, bất kể là kiếp trước hay kiếp này không thể không đá chết hắn.
Ra hiệu bảo Mặc Cảnh Lê không cần phải để ý đến bọn họ, Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly cùng tổng quản trong phủ đi vào Lê Vương phủ. Mặc Cảnh Lê cũng đúng là không có thời gian để ý tới các nàng, có lẽ là vì muốn lấy lại thể diện, Hiền Chiêu Thái phi không chỉ có cổ động phô trương hôn lễ mà còn mời Thái Hậu tự mình đến đây chủ trì hôn lễ cho con trai. Có thể nịnh nọt được Hoàng Thái hậu, đương nhiên là cơ hội lấy lòng trời cho. Vì vậy chỉ cần là quyền quý ở trong kinh thành bất kể có nhận được thiếp mời hay không cũng muốn tìm kiếm cách tới cửa chúc mừng. Lê Vương phủ trong lúc nhất thời lại khách tựa như mây đến đông như trẩy hội.
“Làm sao vậy? A Ly đang suy nghĩ gì?” Thấy bên cạnh thần sắc Diệp Ly có chút cổ quái, bộ dạng xoắn xuýt, Mặc Tu Nghiêu mỉm cười hỏi. Diệp Ly lắc đầu, cười nói: “Không có gì, chỉ tương đối kỳ quái Lê Vương có phải quanh năm suốt tháng đều là một vẻ mặt hay không? Hôm nay không phải là ngày vui sao?” Nếu là người bên ngoài, không chừng còn tưởng rằng đây là có cái gì bất mãn đây với tứ hôn của hoàng thượng. Mặc Tu Nghiêu quay đầu lại nhìn thoáng qua Mặc Cảnh Lê ở cửa, cười nói: “Cảnh Lê từ nhỏ không thích cười, người biết hắn sớm đã thành thói quen.” Diệp Ly cũng không để ý lắm đến vấn đề này, hôn lễ còn chưa bắt đầu nam tân và nữ quyến đều được an bài tách ra, vào trong phủ thì quản sự chia ra tiến lên xin Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly đi đến chỗ riêng của mình.
Quản sự nương tử của Lê Vương phủ dẫn Diệp Ly vào trong phủ, các nữ quyến tới tham gia tiệc cưới lúc này đều tụ tập ở hoa viên của Lê Vương phủ ngồi nói chuyện tán gẫu. Xuyên qua vườn hoa thấy các quý phụ đang tụ tập tốp năm tụm ba, Diệp Ly được tiến cử tới hoa hiên nhỏ phía đông vừa lịch sự vừa tao nhã, ngồi ở bên trong đều là một ít nữ quyến có thân phận quý trọng hoặc tuổi tác tương đối cao, Hiền Chiêu Thái phi mang theo Diệp Oánh tự mình ở một bên tiếp khách. Thấy vẻ mặt u oán của Diệp Oánh cùng với hai đầu lông mày chứa đựng bất mãn của Hiền Chiêu Thái phi, Diệp Ly ở trong lòng khẽ thở dài một cái. Diệp Oánh và Diệp Thần Châu cùng là nữ nhi của Vương thị, cũng là sinh thiên kiều bá mị, làm sao lại chênh lệch nhiều như vậy? Xem ra Diệp lão phu nhân và Diệp Thượng Thư quyết định đúng, cho dù Diệp Oánh đẹp hơn Diệp Thần Châu một bậc, nhưng tính tình này của nàng đưa vào trong cung chỉ sợ sớm đã bị xé thành mảnh nhỏ rồi.
“Bái kiến Thái phi.” Diệp Ly tiến lên làm lễ ra mắt cho Thái phi.
” Nói đến Định Vương phi đã lâu không trò chuyện với Oánh nhi rồi, chúng ta mấy lão bà tử này cũng không muốn Vương Phi ở chỗ này phụng bồi. Oánh nhi, theo Định Vương phi đi ra ngoài đi một chút đi.” Ánh mắt của Diệp Ly rơi vào trên người Diệp Oánh thì đương nhiên Hiền Chiêu Thái phi đã nhận ra, cũng không phải là khó khăn trực tiếp đối với Diệp Oánh phân phó nói. Diệp Oánh nhìn Diệp Ly một chút, mím môi đứng dậy. Diệp Ly đứng dậy cười nói với Hiền Chiêu Thái phi: “Đã như vậy, đa tạ Thái phi quan tâm rồi. Các vị, Diệp Ly trước xin lỗi không tiếp được.”
Đưa mắt nhìn tỷ muội hai người rời đi, phu nhân Nam Hầu cười nói: “Lại nói, Định Vương phi này nói năng ôn nhã, cử chỉ có độ. Nếu là nữ nhi nhà bình thường còn không biết ủy khuất thành dạng gì đâu, khó trách Hoa lão phu nhân rất khen ngợi Định Vương phi.” Mọi người cũng liền liên tiếp phụ họa, các bà cũng là người có nữ nhi, nếu Định Vương phi không lấy chồng, ai biết có thể đến phiên con gái của mình gả vào Định Quốc vương phủ hay không. Cửa của Định quốc vương phủ cao, nhưng hiện nay Định Vương ở trong triều không có chút quyền thế nào, hơn nữa còn là phế nhân đi lại không tốt, cô nương nhà mình cực khổ bồi dưỡng lớn lên mà gả đi như thế thì không thể đau lòng chết? Vì vậy, đối với Diệp Ly trước một bước gả đi khó tránh khỏi liền có hơn một phần tâm tư đồng tình thương hại. Nhìn nhìn lại cô nương này cũng chỉ mười lăm mười sáu tuổi, gả cho vị hôn phu như vậy còn có thể có một phần tính tình thong dong trấn định như vậy, quả nhiên là khá .
Thì ngược lại Lê Vương phi từng khiến cho cả đại gia khuê tú ở kinh thành không ngừng hâm mộ kia làm cho người ta có chút nhìn không thuận mắt. Không phải nói là mỹ nhân đệ nhất cầm kỳ thư họa mọi thứ tinh thông sao? Ngay cả đối nhân xử thế cũng không biết tiến thối, cũng không biết rốt cuộc Lê Vương coi trọng nàng cái gì. Cùng Định Vương Phi thật không giống như là từ trong một phủ đi ra. Dĩ nhiên, đánh giá như vậy mọi người tất cả cũng chỉ để ở trong lòng, tuyệt sẽ không nói trước mặt Hiền Chiêu Thái phi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

