“A Ly, cẩn thận!”
“Vương gia!” A Cẩn xông lại đỡ Mặc Tu Nghiêu dậy, sắc mặt Mặc Tu Nghiêu trắng bệch cau mi lại, nói: “Ta không sao. Xem một chút còn có người còn sống hay không.”
Diệp Ly ngồi dậy nhìn lại phía trước, ngực của người vừa mới bắn ra ám tiễn bị dao găm của mình cắm vào đã ngã xuống đất khí tuyệt. Mà người kia. . . Đúng là người lúc trước bị mình đánh ngất xỉu không biết tỉnh lại từ lúc nào. Không khỏi ở trong lòng cười khổ, rời đi chiến trường quá lâu quả nhiên thì đã quên cái gì gọi là cảnh giác rồi? Nàng lại ở nơi chém giết này để lại không ít người sống. Không. . . Trên thực tế trừ người cuối cùng này thì nàng không hề giết một người nào. Nếu như những người này đều không biết lúc nào tỉnh lại. . . Không khỏi rùng mình một cái.
Một bàn tay to lớn ấm áp phủ lên tay nàng, Mặc Tu Nghiêu nhìn nàng cười nhạt nói: “A Ly! Ta không sao.”
Diệp Ly khẽ cắn đôi môi, oán hận nói: “Bị thương mà còn nói không có việc gì? Như thế nào mới coi là có việc.” Để cho A Cẩn vịn Mặc Tu Nghiêu, Diệp Ly đứng dậy thu hồi dao găm của mình lau khô sạch sẽ, sau đó xé quần áo phía sau lưng hắn xem xét một chút máu chảy ra màu sắc bình thường, chắc trên tên không có bôi độc, mới thở phào nhẹ nhõm một chút. Chỉ nghe Mặc Tu Nghiêu thấp giọng nói: “Không chết được cho nên không có chuyện gì.”
Diệp Ly cắn răng, phất tay để cho A Cẩn cùng những người bên cạnh chuẩn bị trở về Vô Nguyệt am, không cần nàng phân phó đã sớm có {ám vệ} phi thân rời đi chắc là mời đại phu đi.
Trở lại Vô Nguyệt am, quả nhiên như Mặc Tu Nghiêu nói trong Vô Nguyệt am cũng không bị thích khách quấy rầy. Ôn thị nhận được tin tức đã sớm ở cửa chờ bọn họ, thấy đoàn người trở lại vội vàng tiến lên đón đưa bọn họ dẫn tới trong phòng khách đã chuẩn bị xong. Vết thương của Mặc Tu Nghiêu, tuy bây giờ nhìn không quá nghiêm trọng nhưng Diệp Ly mới vừa rồi đã đã kiểm tra ám tiễn này của thích khách toàn bộ đều có móc câu, chờ lát nữa lúc lấy tên ra có thể tưởng tượng đến máu tươi đầm đìa như thế nào. Lo lắng dọa đến Ôn thị, Diệp Ly liền mời Ôn thị về phòng nghỉ ngơi trước. Ôn thị nhìn nàng một chút rồi mang theo vẻ mặt không yên tâm đi ra cửa chuẩn bị thức ăn vì nàng.
Mặc Tu Nghiêu ngồi ở trên giường, bởi vì sau lưng bị đả thương thỉnh thoảng cau mày. Diệp Ly lo lắng hỏi: “Rất khó chịu? Đại phu rất nhanh sẽ tới.” Mặc Tu Nghiêu cười khổ, nói: “Đại phu tới cũng chỉ là lấy tên ra mà thôi, trực tiếp để cho A Cẩn đến đây đi. Chắc hắn còn làm lưu loát hơn đại phu một chút.” Diệp Ly cau mày, nghiêng đầu nhìn A Cẩn, “Hắn có thể lấy tên ra không? Ám tiễn này mang theo móc câu.” Nếu như là một loại tên khác, vừa rồi không có đâm đến nơi yếu hại thì trực tiếp rút ra là được. Nhưng tên này mang theo móc câu nhổ ra vô cùng khó khăn, nếu mạnh mẽ rút ra chỉ sợ phải xé rách một khối thịt lớn phía dưới. Vẻ mặt A Cẩn nghiêm túc lắc đầu.
Mặc Tu Nghiêu bất đắc dĩ, “Nếu như trực tiếp bắn thủng thì đã bớt việc.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
