, giữa hồ Thủy Các cách bờ quá xa cho nên các nàng không nghe được Vương gia và Vương phi nói chuyện gì. Thanh Hà hơi ngờ vực mà hỏi: “Chẳng lẽ Vương gia bắt nạt Vương phi rồi hả?” Thanh Sương lập tức xụ mặt xuống, “Cái gì? Vương gia bắt nạt tiểu thư?”
Thanh Loan và Thanh Ngọc bất đắc dĩ giữ chặt Thanh Sương đang muốn phát hỏa, Thanh Loan không nhịn được khóe miệng co giật. Nàng đã tận mắt thấy qua thân thủ Vương phi đấy, dễ dàng đánh ngất xỉu một tráng hán mà không thở gấp. Chỉ bằng Vương gia ngồi ở xe lăn mà bắt nạt được Vương phi sao? Thanh Ngọc nghĩ nghĩ nói: “Như vậy đến hỏi A Cẩn. Nhất định hắn biết rõ.” Thanh Sương bĩu môi, “Hắn giống chúng ta ở bên bờ, có thể biết cái gì?’ Thanh Hà cũng đồng ý, “Hắn từ nhỏ đã theo Vương gia, khẳng định biết rõ Vương gia làm Vương phi tức giận như thế nào. Đi nhanh đi,Vương phi đi xa rồi kìa.”
“Vú nuôi…” Diệp Ly đau đầu, lại đến chiêu này! Nhưng mà tốt xấu gì nhảy sang chuyện khác. Lôi kéo Ngụy ma ma vào nhà, Diệp Ly lại là một phen nhẹ lời nói nhỏ nhẹ an ủi để cho Ngụy ma ma cười rạng rỡ.
“Vương phi, A Cẩn đến rồi.” Thanh Sương tiến đến nói, trưng một bộ dạng khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp còn đang tức giận. Hiển nhiên ở bên ngoài tức giận cùng với A Cẩn đây này.
“Để hắn vào đi.” Diệp Ly cười trêu chọc, “Ai chọc tới Sương nhi của chúng ta rồi?”
Khuôn mặt nhỏ của Thanh Sương đỏ lên, dậm chân nói: “Tiểu thư! Còn không phải do tên A Cẩn chết tiệt kia, ỷ là người bên cạnh Vương gia mà cả ngày trưng lấy một khuôn mặt chết, giống như người khác thiếu nợ hắn năm trăm lượng bạc không trả vậy.” Diệp Ly bất đắc dĩ thở dài, “Thanh Sương! Ngươi lại cố tình gây sự. A Cẩn chỉ không thích nói chuyện mà thôi, cách mặt chết còn rất xa đây này.” Mặc Cảnh Lê đó mới gọi là mặt chết, A Cẩn nhiều lắm gọi là trầm mặc ít nói, so với Nhị ca trưng ra khuôn mặt trắng lạnh đều kém xa.
A Cẩn bưng cái hộp tiến vào, mặt không biểu tình liếc nhìn Thanh Sương. Thanh Sương cũng biết nói xấu sau lưng lại còn bị người trong cuộc nghe được, chột dạ khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêng đi. Trong lòng Diệp Ly cười thầm, trên mặt lại là vẻ mặt đứng đắn nhìn A Cẩn, “A Cẩn! Có chuyện gì?” A Cẩn bỏ cái hộp lên trên bàn, lui về phía sau hai bước mới nói: “Đây là Vương gia mệnh A Cẩn đưa tới. Vương gia …Vương gia nói không phải cố ý làm Vương phi tức giận, thỉnh Vương phi đại nhân, đại nhân đại lượng, đừng nên trách cứ.” Một câu nói lắp bắp, Diệp Ly cũng biết rõ, tươi cười chân thành nhìn A Cẩn nói: “A Cẩn! Câu nói cuối cùng kia là ai dạy ngươi?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)