, Diệp Thượng Thư đã nháy mắt đến mức con mắt bay ra ngoài cũng không có người để ý tới. Diệp lão phu nhân miễn cưỡng khuyên một câu thì bị Mặc Cảnh Lê bỏ qua, ngược lại Mặc Tu Nghiêu mỉm cười nhẹ gật đầu với Diệp lão phu nhân nhưng cũng không có cự tuyệt Mặc Cảnh Lê tiếp tục mời rượu. Diệp Ly nhìn lướt qua A Cẩn đứng cách đó không xa, A Cẩn phát giác được ánh mắt Diệp Ly, trên mặt lộ ra thần sắc lo lắng nhìn về phía Mặc Tu Nghiêu trầm mặc uống rượu.
Mặc Cảnh Lê lại một lần nữa đưa tay rót rượu, một bàn tay trắng nõn như ngọc bao trùm lên trên chén rượu. Sắc mặt Mặc Cảnh Lê trầm xuống, khiêu mi nhìn Mặc Tu Nghiêu nói: “Mặc Tu Nghiêu, đây là ý gì?” Thần sắc Diệp Ly lạnh nhạt, để chén rượu xuống trước mặt mình: “Lê Vương uống say rồi hả? Ngăn cản rượu chính là bản phi, ngươi hỏi Vương gia nhà ta làm gì?” Mặc Cảnh Lê xùy ~~ cười một tiếng khinh thường mà nói: “Nam nhân uống rượu thì nữ nhân nhiều chuyện cái gì? Bổn vương không thèm chấp nữ nhân.” Diệp Ly tươi cười lãnh đạm, “Nữ nhân cũng sẽ không chấp Lê Vương đâu. Chỉ là buổi chiều bản phi và Vương gia còn muốn đi Từ gia bái phỏng, Lê Vương định muốn cho Vương gia chúng ta cả người đầy mùi rượu đi Từ gia? Phải biết, cũng không phải mỗi người đều có thể như Lê Vương không câu nệ tiểu tiết. Đặc biệt Từ gia là thế gia thư hương dùng lễ nghĩa gia truyền, Lê Vương sẽ không hi vọng bản phi và Vương gia bị Cữu cữu đuổi ra khỏi cửa chứ?”
“Mặc Tu Nghiêu! Không phải ngươi có thêm tật xấu là sợ nữ nhân chứ?” Sắc mặt Mặc Cảnh Lê âm trầm trừng Diệp Ly cả buổi, mới hướng Mặc Tu Nghiêu cười lạnh nói.
“Cảnh Lê…” Diệp Oánh giọng dịu dàng khuyên nhủ, “Chúng ta buổi chiều không phải còn muốn đi ra ngoài sao? Lần sau lại thỉnh Định Vương uống đi.”
Mặc Cảnh Lê hí mắt nhìn nàng một cái, khẽ hừ một tiếng không nói thêm gì nữa. Những người khác cũng nhao nhao thở dài một hơi trong lòng, Diệp Thượng Thư vuốt vuốt thái dương ẩn ẩn có chút đau trong lòng thề về sau không bao giờ muốn cho hai cái con rể này ở cùng một bàn uống rượu.
Dùng xong bữa trưa Diệp Ly và Mặc Tu Nghiêu liền dắt tay cáo từ trực tiếp đi Từ phủ, trước khi đi Từ Hồng Vũ gọi một mình Mặc Tu Nghiêu vào thư phòng nói chuyện nửa canh giờ, Diệp Ly bị lệnh cưỡng chế không cho phép đi dự thính chỉ đành phải ở bên ngoài thư phòng chờ. Từ gia mấy cái huynh đệ ngoại trừ hành tung bất định Từ Thanh Trần thì nhóm người Từ Thanh Trạch bị Nhị cữu mẫu sai sử ở bên ngoài sân cùng với nàng. Từ Thanh Viêm gục xuống bàn cười hì hì nhìn Diệp Ly nói: “Ly tỷ tỷ, cha ta sẽ không ăn tỷ phu, tỷ không cần lo lắng cho hắn.” Diệp Ly tức giận trắng mắt liếc nhìn hắn, “ Con mắt nào của đệ thấy ta lo lắng cho hắn?” Từ Thanh Viêm chỉ vào ánh mắt mình cười nói: “Hai con mắt đều thấy được.”
Gần đây Từ Thanh Phong thần kinh thô khó có được chút cảm khái, nhìn Diệp Ly thương cảm nói: “Không nghĩ tới chỉ là mấy ngày, Ly nhi đã biến thành nhà người ta rồi. Nếu Định Vương bắt nạt muội thì hãy nói cho Tam ca, Tam ca nhất định thay muội ra mặt.” Diệp Ly gật đầu, nghiêm mặt nói: “Muội nhỡ kỹ rồi, Tam ca yên tâm đi.” Từ Thanh Phong giận dữ nói: “Qua ít ngày, ta phải rời kinh rồi, Tam ca sẽ cùng Nhị ca nói đợi Nhị ca thành thân để cho Nhị tẩu thường xuyên đi Định Vương phủ nhìn muội đấy.”
Từ Thanh Viêm cười nói: ‘Tam ca, ca không cần khoa trương như vậy chứ, Định Vương phủ cũng không phải núi đao biển lửa, có chúng ta thì sao Định Vương dám bắt nạt Ly tỷ tỷ?”
Từ Thanh Bách ở một bên liếc mắt nói: “Là ai vừa nhìn thấy Định Vương đã trốn sau lưng ta?” Sao Từ gia lại có một tiểu tử nhát gan như vậy, còn trông cậy vào hắn thay Ly nhi ra mặt?
Khuôn mặt nhỏ Từ Thanh Viêm đỏ lên, nhớ tới thủ đoạn người nào đó không khỏi run lên một cái nói: “Tứ ca, không thể trách đệ nhát gan. Thật sự là người nào đó…” Quá hung tàn rồi. Nhớ tới đêm đó trong biệt viện kia hai tên thổ phỉ không may kia, Từ Thanh Viêm trở về phòng mấy đêm gặp ác mộng. Biết rõ bây giờ nhìn thấy Mặc Tu Nghiêu thì tính phản xạ trốn sau lưng Từ Thanh Bách. Diệp Ly nhìn Từ Thanh Viêm bộ dáng chột dạ, mặc dù không có nói hết nhưng nàng cũng có thể đoán được đại khái. Ước chừng là người nào đó làm ra hành động dọa người nào đó làm Từ Thanh Viêm bị hù. Đối với cái này thì Diệp Ly không thèm để ý, Mặc Tu Nghiêu lúc thiếu niên đã là danh tướng từ trên chiến trường chém giết, nàng cũng không có trông cậy vào hắn là quân tử không nhiễm bụi trần.
Trở lại vương phủ, Diệp Ly bắt đầu vội vàng tiếp quản rất nhiều sự vụ trong vương phủ, chỉ là các loại sổ sách đã để cho Diệp Ly xem hai ngày mới hết. Đồng thời cũng âm thầm sợ hãi thán phục Định Quốc vương phủ xác thực là của cải phong phú, gia sản mấy đời Vương gia minh lý ám lý tích lũy được làm cho Diệp Ly không thể không sợ hãi thán phục. Đến khi tiếp nhận gần hết thì nhận được một thiếp mời trong nội cung truyền tới. Lý do là tiễn các đặc phái viên các quốc gia vô luận là Mặc Tu Nghiêu hay Diệp Ly đều không tìm được lý do cự tuyệt.
Lại một lần nữa tiến vào hoàng cung, bởi vì có kinh nghiệm lần trước không vui vẻ nên tâm tình Diệp Ly không tốt. Xe ngựa Định Quốc vương phủ cũng không có như các nhà quyền quý khác phải ở cửa cung xuống xe, mà trực tiếp qua cửa cung. Mặc Tu nghiêu mặc một thân y phục ngân long ám vân xanh nhạt thêu tường vân phi ưng, trên tóc gắn bạch ngọc quan màu lam, nhìn qua tao nhã phong độ nhanh nhẹn, “A Ly không vui?”
Diệp Ly miễn cưỡng ngồi dựa trong xe ngựa nói: “Không có gì, trong hoàng cung luôn làm cho người ta cảm thấy có chút áp lực.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)