, Trắc thái phi đến rồi.” Trong thư phòng, Diệp Ly đang sửa sang lại sổ sách mang theo từ Diệp phủ đến, nha đầu ngoài cửa vào bẩm báo nói. Diệp Ly ngẩng đầu nhìn nha đầu đứng ở cửa ra vào thì lại hơi sửng sốt một chút, Thanh Sương đã mở miệng nói: “Tĩnh Văn! Tại sao ngươi lại ở chỗ này?’ Nha đầu kia đúng là thời điểm ở Diệp phủ được Diệp Ly ngầm phái đến phòng may vá nha đầu Tĩnh Văn. Thị nữ Định Quốc vương phủ đều là quần áo một màu xanh nhạt đai lưng trắng thuần, quần áo đơn giản thanh lịch như vậy mà cũng làm cho nàng sinh ra thêm vài phần phong tình.
Tĩnh Văn có chút kinh hoàng nhìn Diệp Ly, thấp giọng nói: “Quản sự ma ma nói tú công làm quần áo của Vương phi không mặc được, phòng may vá đã có bốn vị tú nương hạng nhất, cho nên để cho Tĩnh Văn ra bên ngoài hầu hạ.” Tuy nhiên có thể rời khỏi phòng may vá kia thì nàng vẫn rất cao hứng, nhưng đối với tú công của mình lại bị người bắt bẻ không đáng một đồng, trên mặt Tĩnh Văn hiện lên một tia sỉ nhục. Trong lòng Diệp Ly lãnh đạm, nha đầu kia ở bên trong khuê phòng chờ đợi một hai tháng rõ ràng vẫn không thể nào học thông minh hơn một chút. Chẳng lẽ nàng ta cho rằng có một bộ dung mạo tốt thì thật sự mọi chuyện không lo?
Diệp Ly buông sách cười nói: “Thanh Sương! Ngươi còn cần phải học Thanh Hà nhiều hơn một chút. Đừng chuyện gì cũng nôn nôn nóng nóng.”
Thanh Sương lè lưỡi, “Vâng, cẩn tuân Vương phi chi mệnh.”
Đi thẳng đến phòng khách chuyên chiêu đãi nữ quyến thì Diệp Ly sững sờ, thấy một vị phu nhân trung niên chừng năm mươi tuổi ngồi ở chỗ chủ vị. Một thân y phục gấm hoa hoa lệ, đeo một bộ trang sức lưu kim điểm thúy khảm bảo thạch, nhìn về phía trên quả là quý khí bức người. Nếu như chưa biết thân phận thì Diệp Ly chỉ sợ còn tưởng rằng vị này không phải là Trắc Định Vương phi mà là Đích phi. Lúc này Trắc phi đang dựa vào ghế nhắm mắt dưỡng thần, đứng sau nàng có hai nha đầu một cái xoa bóp bả vai, một cái cầm quạt nhẹ nhàng phe phẩy. Diệp Ly không nhịn được có chút muốn cười, vẫn chưa đến tháng sáu, lấy thời tiết Sở Kinh mà nói không tính là nóng, bà ta không sợ bị quạt đến lạnh hay sao?
“Vương phi.” Mọi người nhìn thấy Diệp Ly tiến đến, vội vàng đứng dậy hành lễ.
“Lui ra đi. Để Trắc thái phi phải đợi lâu.” Diệp Ly phất tay để cho người lui ra, nhíu nhíu mày đi đến ghế bên kia ngồi xuống. Dương Trắc thái phi lúc này mới chậm rãi mở mắt, vẻ mặt bắt bẻ nhìn Diệp Ly. Diệp Ly bên môi mỉm cười, mặc kệ bà ta dò xét mình. Đem ánh mắt chuyển đến trên người thiếu nữ áo trắng ngồi bên dưới, hình như cô gái kia vô cùng khiếp nhược. Chống lại ánh mắt Diệp Ly lập tức bối rối rút lại tránh nàng.
“Trắc thái phi tới, là có chuyện gì?” Diệp Ly thu hồi ánh mắt, chuyển hướng Dương Trắc thái phi.
Dương trắc thái phi không vui nheo mắt, rõ ràng là khuôn mặt xinh đẹp càng chìm xuống. Hừ nhẹ một tiếng nói: “Vương phi cũng quá kiêu ngạo rồi, qua cửa cũng không biết bái kiến trưởng bối. Bản thái phi đành phải tự mình đến cửa bái kiến Vương phi thôi.” Diệp Ly hiểu rõ, hóa ra đến bới móc đây. Có chút phức tạp nhíu mày, nhìn Trắc thái phi cười yếu ớt nói: “Như thế ngược lại là bản phi thất lễ. Nhưng hôm qua bản phi hỏi qua Vương gia, Vương gia chỉ nói đợi sau khi về lại mặt rồi đi bái kiến Đại tẩu. Cũng không có đề cập đến trong vương phủ còn có người nào có quan hệ cần bản phi tự mình bái kiên đây.”
Dương trắc thái phi trên mặt biểu lộ cứng đờ, sau nửa ngày mới hồi phục nhìn sang Diệp Ly nói: “Vương gia những năm này tâm tình không tốt, khó coi, khó tránh khỏi có chỗ thiếu sót. Ngươi thân là Vương phi không biết nhắc nhở thì cũng thôi đi còn dám vô lễ như thế!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)