, Diệp Ly đã thản nhiên ngồi ở trước gương đồng tùy ý để Thanh Sương Thanh Hà thay nàng vấn tóc, bàn tay trắng nõn tinh xảo của Thanh Sương búi một đầu tóc đen nhánh thành một búi tóc bách hợp. Thanh Hà bưng hộp đầy châu báu trang sức ra chọn lựa. Diệp Ly có chút bất đắc dĩ đối với gương đồng nhìn quanh một chút, nhíu mày nhìn Thanh Sương nói: “Không thể vấn một đầu tóc đơn giản một chút hay sao?” Thanh Sương cười trộm nói: “Tiểu thư! người đã biết rõ , nữ tử tân hôn đều phải dùng trang phục tốt đấy. Thanh Sương đã chọn kiểu tóc đơn giản nhất rồi, nếu như các quý phụ kinh thành lưu hành kiểu tóc thì người mới không chịu được đâu. Trước kia là kiểu tóc cô nương chưa thành thân, giờ thành thân rồi cũng không thể dùng được rồi. Đồ trang sức lúc trước Vương gia đưa cho tiểu thư , tiểu thư còn chưa bao giờ dùng qua đây này.”
Diệp Ly gật đầu, nàng vô cùng yêu thích bộ vật phẩm trang sức Thanh Ngọc Lan Hoa kia, thoạt nhìn cũng chẳng phải rêu rao.
Thanh Hà nhếch môi mỉm cười mang đồ trang sức tới giúp Diệp Ly đeo lên, gật đầu khen: “Vẫn là Thanh Sương hiểu tiểu thư nhất…”
“Cái gì tiểu thư?” Lâm ma ma và Ngụy ma ma trừng mấy nha đầu liếc mắt nói: “Từ giờ trở đi phải gọi Vương phi. Cũng không được để người trong phủ này cho rằng người bên cạnh của Vương phi không biết quy củ.”
“Vâng, Ma ma. Tụi nô tỳ bái kiến Vương phi.” Bốn nha đầu xếp thành một hàng, cung kính phúc thân hành lễ với Diệp Ly.
Ngụy ma ma sớm đau lòng lôi kéo Diệp Ly nhẹ giọng hỏi đến, tất nhiên hai vị ma ma biết được tối hôm qua Vương gia cũng không có ở tân phòng nghỉ ngơi, Ngụy ma ma không khỏi đau lòng cho tiểu thư từ nhỏ được mình chiếu cố. Diệp Ly vẫn mỉm cười an ủi hai vị ma ma. Hai vị ma ma thấy trên mặt Diệp Ly đúng là không có thần sắc ủy khuất lúc này mới thôi. Chỉ cho là tiểu thư vừa đến Định Quốc vương phủ còn không quen, Vương gia săn sóc nên mới cho tiểu thư một ít thời gian thích ứng. Nhưng mà vẫn là ám chỉ Diệp Ly tốt nhất phải nhanh một chút cùng Vương gia trở thành vợ chồng chính thức, dù sao cũng là người sống bên nhau cả đời. Khóe miệng Diệp Ly không nhịn được kéo ra rốt cục vẫn không nói gì tùy ý các bà hiểu lầm đi.
“Vương gia đến rồi.”
Mặc Tu Nghiêu xuất hiện ở ngoài cửa, nhẹ giọng hỏi: “A Ly, có thể tiến vào không?”
Diệp Ly đồng ý, Mặc Tu Nghiêu mới để A Cẩn đứng ở ngoài cửa tự mình trượt xe tiến vào. Nhìn Diệp Ly hỏi: “A Ly, tối qua ngủ ngon giấc không?”
Diệp Ly gật đầu cười nói: “Rất tốt, sắc mặt ngươi thoạt nhìn không tốt lắm?” Mặc Tu Nghiêu vừa tiến vào Lâm ma ma liền dẫn bọn nha đầu lui ra ngoài, Diệp Ly phục hồi tinh thần lại phát hiện ngay cả gọi người dâng trà đều không có, chỉ đành bất đắc dĩ đối với Mặc Tu Nghiêu cười cười đi đến cạnh bàn ngồi xuống. Trong mắt Mặc Tu Nghiêu xác thực có vài phần ủ rũ, khoát tay nói: “Tối hôm qua tiễn một ít khách nhân nghỉ ngơi có hơi muộn một chút. Không có gì đáng ngại.”
“Như vậy… ta cần phải làm gì?” Diệp Ly hỏi.
Mặc Tu Nghiêu nhìn nàng, cười nhạt nói: “Ngoại trừ quản lý sự vụ trong vương phủ, còn có một chút sổ sách. Còn những thời gian khác nàng thích làm cái gì cũng có thể. Nếu cảm thấy nhàm chán, cũng có thể thỉnh mấy bằng hữu của nàng đến làm khách trong vương phủ hoặc là đi ra ngoài đi một chút. A Ly, về sau nơi này chính là nhà của nàng, không cần câu thúc như vậy.” Diệp Ly gật đầu nói: “Ta đã biết, chỉ là có chút không quen. Như vậy hiện tại?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)