, thì nâng cánh tay của mình đã đụng qua di vật của Định Vương cô phương tự thưởng (ý tự cho mình là thanh cao) rời đi. Tâm tình Diệp Thượng Thư rất sung sướng mà tán thưởng Diệp Ly một phen, có lẽ ông đã có thể đoán được sau khi tin tức Diệp Ly lấy lại được kiếm Lãm Vân truyền ra ngoài sẽ mang đến thanh danh vẻ vang cho Diệp gia như thế nào. Về phần kiếm Lãm Vân rốt cuộc bên trong có bảo tàng hay binh thư gì không thì lại là chuyện sau đó rồi. Diệp Thượng Thư vẫn có thể tự mình hiểu được điều đấy, cho dù thực sự có bảo tàng cũng không có phần của hắn. nếu so với việc không cần trả bất luận một cái giá lớn gì mà có được thanh danh thì càng thêm có ý nghĩa rồi.
“Tam tỷ thật sự là có phúc khí, Định Vương biết rõ tin tức thế tử Trấn Nam Vương tới chơi, nhanh như vậy đã chạy tới. Có thể thấy được tình thâm ý trọng với Tam tỷ.” Diệp Oánh mở to mắt nhìn qua Diệp Ly, nói. Diệp Ly nhàn nhạt cười nói: “Tứ muội và Lê Vương cũng không phải là kiêm điệp tình thâm sao?” Ánh mắt Diệp Oánh nhanh chóng liếc nhìn Mặc Cảnh Lê, trên mặt ủy khuất cúi đầu. Diệp Thượng Thư xem ở đáy mắt, lông mày có chút nhăn lại. Chẳng lẽ Oánh nhi ở Lê Vương phủ thật sự bị ủy khuất rôi? Nghĩ đến đây, Diệp Thượng Thư lơ đãng nhìn Mặc Cảnh Lê, lại đối với Diệp Oánh ấm giọng hỏi: “Oánh nhi! Những ngày này ở Lê Vương phủ có quen không?”
“Oánh nhi mọi chuyện đều tốt, làm phiền phụ thân quan tâm.” Diệp Oánh rủ mắt xuống nói khẽ.
Diệp Thượng Thư lúc này mới yên tâm, cười nói với Mặc Cảnh Lê: “Oánh nhi từ nhỏ được nuông chiều từ bé, nếu có cái gì không tốt mong Vương gia rộng lòng tha thứ.”
Mặc Cảnh Lê nói: “Nhạc phụ đại nhân yên tâm. Bổn vương sẽ yêu thương Oánh nhi.”
“Vậy là tốt rồi, mấy ngày nữa Ly nhi cũng thành thân, ha ha, năm nay Diệp gia chúng ta có thể nói là song hỷ lâm môn ah.” Diệp Thượng Thư thỏa mãn cười nói. Ba người ở đây biểu cảm khác nhau, Diệp Ly cười yếu ớt gật đầu, “Phụ thân nói rất đúng.”
Diệp Ly im lặng đứng trước gương tùy ý bọn họ giày vò, thuận tiện thưởng thức Mộ Dung Đình lôi kéo mấy cái cô nương bên cạnh đối với mình nháy mắt ra hiệu. Đợi đến lúc mấy vị phu nhân cuối cùng cũng thương lượng xong vấn đề kiểu tóc, sắc trời bên ngoài cũng đã hơi sáng rồi. Diệp ly nhìn lên trời, trong lòng rốt cục cũng hiểu tại sao phải bắt đầu chuẩn bị sớm như vậy. nếu trời sáng mới bắt đầu chuẩn bị đoán chừng thời điểm đón dâu cũng còn không có chuẩn bị tốt. Thu thập xong tóc, mấy nha đầu đã nhanh nhẹn bưng tới mấy đồ trang sức đã được chuẩn bị tốt từ trước. Hoa Đại phu nhân cũng không vội mà cài lên cho Diệp Ly, cười phân phó mấy nha đầu nói: “Nhanh đi cầm chút thức ăn đến cho tiểu thư nhà ngươi lấp đầy bao tử, đợi đến lúc trang điểm xong lại không thể ăn cái gì.” Thanh Sương làm cái mặt quỷ, cười hì hì kéo Thanh Ngọc đi chuẩn bị đồ ăn. Mấy vị phu nhân cũng cùng nhau đi ra bên ngoài nghỉ ngơi một chút.
Những người lớn vừa đi, còn lại mấy đứa nhỏ lập tức vây quanh Diệp Ly, “Thế nào A Ly, ngươi có khẩn trương không?” Mộ Dung Đình gục xuống bàn nâng cằm lên tò mò hỏi.
Diệp Ly mím môi cười nói: “Ta có khẩn trương không ngươi cũng không biết, đợi đến lúc tương lai ta lại muốn nhìn xem ngươi đến cùng có thể khẩn trương hay không.” Khuôn mặt Mộ Dung Đình đỏ lên, cắn răng nói: “Ta mới không… mới sẽ không khẩn trương đấy.” Hoa Thiên Hương cười tủm tỉm nhìn nàng, “ Nói chuyện đều cà lăm rồi, còn dám nói không khẩn trương. Khẳng định còn khẩn trương hơn cả A Ly. Ah … kế tiếp là đến Tranh nhi rồi, ngược lại Tranh nhi đã chuẩn bị sẵn sàng ah.” Tần Tranh tức giận trừng liếc Hoa Thiên Hương, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên thấp giọng nói: “Đang tốt lành nói ta làm gì?” Bộ dáng Tần Tranh xấu hổ lại để cho Diệp Ly không nhịn được nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng cười nói: “Thiên Hương nói có đạo lý, tẩu tử tương lai?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)