Mấy vị phu nhân nghe vậy quá sợ hãi! Tại sao chỉ là một hạ nhân lại mang cho họ nhiều phiền phức đến vậy?
Phu nhân áo tím cau mày, không ngờ mấy vị phu nhân này làm loạn lại liên lụy đến nàng, nàng lạnh lùng liếc nhìn Lâm Thiện Nhã, xem ra vị Thái tử phi này cũng không được lòng Thái tử.
Mộ Dung Ca im lặng không nói, trong lòng dấy lên một cảm xúc khác thường. Nhưng cô hiểu rõ mình và sẽ không suy nghĩ nhiều, hắn làm như vậy vì không cho phép người khác phạm vào quyền uy của hắn. Cũng có thể thời gian này trong lòng hắn không vui, vừa lúc đụng phải mấy vị phụ nữ trẻ em bát nháo này khiến hắn cảm thấy khó chịu, bực mình. Hoặc có thể vì một vài lý do khác.
“Thái tử phi thật rảnh rỗi.” – Nguyên Kỳ bỗng quay sang Lâm Thiện Nhã, ánh mắt lướt qua gương mặt nàng ta, cái nhìn kia không lạnh cũng không nhạt, không nhìn ra thái độ của hắn.
Lâm Thiện Nhã không hề lạ ánh mắt này, cách đây không lâu, vào ngày đầu tiên nàng đặt chân vào phủ Thái tử, chàng đã từng nhìn nàng bằng ánh mắt như thế, không nói bất cứ lời nào, chỉ nhìn nàng bằng đôi mắt không lạnh không nhạt, rồi sau đó quay đi không liếc mắt đến nàng nữa. Cái nhìn rơi vào trong lòng nàng thật đau đớn. Như lúc này đây, khi nhìn thấy ánh mắt ấy nàng bỗng nhiên lại cảm thấy lồng ngực mình quặn thắt… và cả e sợ. Nàng vốn không hề có vốn đặt cược, chỉ có thể lựa chọn phải dựa vào chàng và thân phận Thái tử phi này để bảo hộ Phong quốc an toàn một thời gian. Khi đó, nàng tưởng rằng dùng sự nỗ lực của mình sẽ có thể chiếm được trái tim của chàng.
Sắc mặt Lâm Thiện Nhã tái nhợt, chậm rãi đứng lên, có trời mới biết lúc này nàng đang dùng bao nhiêu phần nỗ lực để tự trấn định bản thân không run rẩy, nàng miễn cưỡng cười nói: “Thiếp đã quấy rầy Thái tử rồi, xin Thái tử thứ lỗi.”
Xung quanh trường đình đầy sắc đen của Hắc liên, dung hòa cùng bóng hình của hắn, đẹp đến chói lòa.
Mộ Dung Ca không nhìn theo Nguyên Kỳ nữa mà tự động đứng lên, bỗng cô cảm thấy mình đang bị một ánh mắt đe dọa. Cô quay lại, Lâm Thiện Nhã ngày thường luôn mỉm cười thản nhiên, nhưng lúc này gương mặt lại lạnh như sương đêm. Mộ Dung Ca không hề né tránh ánh mắt của nàng ta, tất cả những gì vừa xảy ra đều do Lâm Thiện Nhã tự gieo gió gặt bão. Nếu trong ba năm ở đây, Lâm Thiện Nhã để yên cho cô sống thì cô sẽ không bao giờ coi nàng ta là kẻ địch, nhưng nếu dám gây hấn với cô, cô sẽ phản kích lại.
Mộ Dung Ca từng nghe Tiểu Thập nói, khi hắn xử lý đám ám vệ đi theo đuôi bọn họ, trong đó có cả tử sĩ dưới trướng của Lâm Thiện Nhã. Nghĩ đến đây, Mộ Dung Ca mỉm cười với Lâm Thiện Nhã. – “Tạ ơn Thái tử phi đã tha chết.” – Cũng cảm tạ màn lăng nhục của nàng ta ngày hôm nay! Nhờ việc này mà ngày sau cô sẽ bớt được rất nhiều phiền phức.
Lưu Vân mặt lạnh tản ra khí tức áp bức đến khó thở, hắn bỗng rút kiếm ra khỏi vỏ và… dùng khăn lụa chuyên chú lau chùi tỉ mỉ, động tác chậm rãi vô cùng. Ánh kiếm loang loáng phản chiếu trong mắt Lâm Thiện Nhã khiến sắc mặt nàng ta càng thêm tái trắng.
“Thái tử phi, tại sao lại vậy? Bọn Thiếp chỉ dạy dỗ một hạ nhân thôi mà…” – Thượng Thư phu nhân bủn rủn chân tay, nàng ta biết đại họa vừa giáng xuống đầu, nàng ta không còn vẻ uy phong vừa rồi, cũng không nhận ra thái độ của Mộ Dung Ca bây giờ khác hoàn toàn với khi nãy. Mọi ánh nhìn lúc này chỉ tập trung vào một mình Lâm Thiện Nhã, nàng ta không còn dám hồ ngôn loạn ngữ nữa.
Phu nhân mắt xếch cũng rối rít: “Thái tử phi, người phải giúp thiếp.” – Các nàng đã từng làm nhiều việc cùng nhau, nhưng tại sao lại sơ ý đến mức quên mất đây là phủ Thái tử – nơi không thể diễu võ dương oai được chứ? Hôm nay gây ra phiền toái này, các nàng phải làm sao đây?
Tất cả đều dán chặt ánh mắt vào Lâm Thiện Nhã, mong muốn Lâm Thiện Nhã có thể ra tay giúp đỡ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

