“Thái tử phi nói rất đúng, chẳng qua chỉ là một hạ nhân ti tiện, chúng ta không nên lãng phí thời gian vì nó có phải không?” – Một nữ nhân khác che miệng cười khúc khích.
Sắc mặt Thượng thư phu nhân vẫn còn nhăn nhó vì tức giận. Thường ngày trong phủ Thượng thư, bọn hạ nhân vẫn luôn cung kính với nàng ta, còn nàng ta thấy ngứa mắt kẻ nào là mắng chửi ngay, thế mà vừa rồi Mộ Dung Ca lại không đứng yên chịu trận mà dám né tránh chén trà của nàng ta, thật là thứ nô tài to gan! Càng nghĩ càng tức, gương mặt nàng ta nhăn nhó, sẵng giọng quát ầm lên: “Thứ hạ nhân như ngươi thật hỗn hào, Thái tử phi, sao người không đuổi luôn nó ra khỏi phủ?”
Vị phu nhân mắt xếch cũng phụ họa theo: “Chỉ là một hạ nhân mà dám chọc giận chúng ta, Thái tử phi nên đuổi nó ra khỏi phủ đi thôi.”
Ngoại trừ vị phu nhân mặc y phục màu tím không hề nói câu nào, mấy người khác đều hùa vào ta một câu, ngươi một câu. “Cảnh phu nhân, Dương phu nhân nói rất đúng, chi bằng đuổi nó đi thì hơn.”
Lưu Vân vốn muốn ra tay giáo huấn mấy vị phu nhân này, nhưng nghe được lời bọn họ nói chuyện với nhau lại khiến hắn có phần chờ mong, nếu các nàng có thể khiến bọn họ bị đuổi ra khỏi phủ Thái tử, hoặc nặng hơn là bị tống khứ khỏi Hạ quốc thì càng tốt! Y tin rằng Mộ Dung Ca cũng đang nghĩ như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



