Nghe chuyện dường như hắn đã phải trải qua một tuổi thơ đầy sóng gió. Mộ Dung Ca có trực giác, việc này tuyệt đối không đơn giản như vậy, không phải ngẫu nhiên mà rẻ rúng mười năm, bỗng đột nhiên coi trọng!
Nhưng sự tình trong hoàng cung vốn luôn phức tạp, Mộ Dung Ca cô chỉ là người ngoài cuộc, còn là một người đến từ hiện đại nên biết nhiều về sự phát triển biến hóa của tiến trình lịch sử, trong đó không bao giờ có thể thiếu máu và nước mắt. Tuy rằng hiểu được trong đó có quá nhiều phức tạp nhưng cũng không thể lý giải.
Theo Nguyên Kỳ trở về Phù Dung Các, dọc đường đi không khí im lặng ngột ngạt làm cô suýt không thở nổi.
Đến nơi, cô vốn muốn dặn dò tỳ nữ hầu hạ hắn tắm rửa, dùng bữa tối xong sẽ đi ngay, nhưng ai ngờ Nguyên Kỳ lại bắt mình cô ở lại.
Cho tới nay? Hắn cười nhẹ, ánh mắt sắc bén bắn ra ngoài màn sa, hắn nhìn cô từ trên xuống dưới: “Mộ Dung Ca.”
“Vâng.”
“Vậy bổn cung là người như thế nào?” – Hắn dừng một chút mới hỏi.
Thâm sâu khó lường, giỏi giấu tài, người mà ai cũng phải kiêng dè, vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn, lúc nào cũng thích nhìn thấu toàn thiên hạ. Không biết hắn có muốn nghe lời thật lòng hay không, cô không ngại việc nói thẳng cho hắn biết, nhưng hôm nay sắc mặt của hắn u ám quá, cô đành nói chậm rãi: “Thái tử bí hiểm quá, thiếp không thể nào biết được.”
Vừa dứt lời, không khí dường như đặc quánh lại, cả gian phòng như rơi vào khoảng không tối đen yên lặng không cách nào thấy rõ phương hướng, cảm giác mơ hồ khiến người ta phải sinh lòng sợ hãi.
Tim Mộ Dung Ca đập nhanh hơn, dường như tối nay hắn rất khác, Mộ Dung Ca lặng lẽ lùi về phía sau một bước, khẽ hít thở vài hơi thật sâu. Cô có thể cảm nhận được sự đau đớn xen lẫn hờ hững đang hiện hữu trong không khí, cảm giác này khiến cô hoang mang.
Nguyên Kỳ cúi đầu ngắm chiếc nhẫn ngọc trên ngón cái bên tay trái, ánh sáng màu đỏ mờ nhạt chiếu lên tròng mắt đen láy khiến bóng dáng hắn thật cô quạnh. Lan Ngọc công tử là người tốt, trong mắt toàn thiên hạ y là người tốt ư?
Nguyên Kỳ một lần nữa tựa nửa người vào thành giường, chóp mũi bắt được mùi hương hoa sen thơm ngát trên tóc, băng giá trong mắt giảm bớt một phần. Hắn ngẩng đầu nhìn Mộ Dung Ca, lạnh lùng cất giọng hỏi: “Xà phòng thơm hình mèo cô đưa cho bổn cung có màu gì?” – Là vàng? hay Lam?
Câu hỏi này khiến đôi mắt đang nhìn xuống của Mộ Dung Ca lộ vẻ kinh ngạc, cô khiếp sợ ngẩng đầu nhìn hắn qua một lớp màn sa, sự kinh ngạc hiện lên trên nét mặt. Bánh xà phòng hình chú vịt Donald có màu hồng nhạt. Lúc trước tặng cho hắn, cô cũng cảm thấy hơi lo lắng, sợ hắn không thích màu đó mà trách mắng cô, nhưng hắn không có biểu hiện gì khác thường nên cô không suy nghĩ nhiều mà bỏ qua. Nhưng đến lúc này cô mới biết, thì ra hắn bị bệnh… mù màu! Trong mắt hắn không hề có màu sắc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



