“Mong Thái tử phi giơ cao đánh khẽ.” – Mộ Dung Ca ngồi xuống phía đối diện, ngẩng đầu mỉm cười với Lâm Thiện Nhã.
“Ngươi không được để ý tới thân phận của bản cung mà nương tay đâu đấy, chớ để bản cung thất vọng.” – Lâm Thiện Nhã mỉm cười, nhắc nhở. Mộ Dung Ca có thể đánh cờ cùng công tử Lan Ngọc và Nguyên Kỳ, đủ để thấy tài đánh cờ của Mộ Dung Ca rất cao.
Mộ Dung Ca nhíu mày chăm chú nhìn vào bàn cờ, không nói gì thêm. Lâm Thiện Nhã bày ra thế cờ Lạc Liên Hoa, nàng ta không nhanh không chậm, không nóng vội mà bình tĩnh tạo thế vờn quanh.
Cuộc đấu trên bàn cờ bắt đầu.
Lâm Thiện Nhã cầm quân đen, Mộ Dung Ca cầm quân trắng.
Xảo Vân đứng hầu ở bên cạnh, thỉnh thoảng lại châm trà cho hai người. Xảo Vân biết Mộ Dung Ca có tài đánh cờ nhưng không đánh giá cao, ở Phong quốc, người có thể đấu cờ cùng Thái tử phi chỉ đếm được trên đầu ngón tay, mà dù có đánh, chắc chắn cũng phải thua vài nước. Mộ Dung Ca chỉ là tiểu thư ở một nước bé tí, lại chưa từng được cao thủ chỉ điểm, nếu có thể đánh cờ cùng Thái tử phi trong nửa canh giờ cũng xem như may mắn lắm rồi.
Mùi trầm hương trong không khí hơi nồng, lúc mới bước vào đây còn cảm thấy nhàn nhạt thoang thoảng, nhưng lúc này đã trở nên nồng nặc xông thẳng vào mũi. Mộ Dung Ca nhíu mày, mùi hương này thật nặng, hơi gay mũi.
Thật không ngờ Lâm Thiện Nhã lại có tấm lòng quảng đại như vậy, chủ động cưới thêm phi tần cho Nguyên Kỳ, nhưng câu nói này của nàng ta có bao nhiêu phần thật lòng và bao nhiêu phần tính toán đây? Mộ Dung Ca ngẩng đầu, thấy vẻ khẩn trương hiện rõ trên dung nhan tuyệt sắc của Lâm Thiện Nhã, cô lại nhìn xuống bàn cờ, ván đấu sắp kết thúc!
Cô cười nhẹ: “Trắc phi? Thái tử phi, người đã quá coi trọng nô tỳ rồi.” – Ở trong mắt người khác, đây có thể là một vị trí cực kỳ hấp dẫn, khó kháng cự lại được. Thế nhưng trong mắt cô nó chẳng đáng một đồng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
