Mộ Dung Ca thầm đoán, không biết Lâm Thiện Nhã có chuyện gì mà lại đến đây vào lúc này? Và dường như Nguyên Kỳ cũng không nghĩ Lâm Thiện Nhã chủ động cầu kiến…
“Mộ Dung Ca, món đồ này rất hay.” – Ngón tay như bạch ngọc trắng nõn thon dài của hắn nhẹ lướt qua khối xà phòng, mùi hương hoa sen vương lên ngón tay hắn, thoang thoảng qua chóp mũi khiến hắn nhẹ cười.
Nụ cười kia vừa hé, phút chốc đất trời chuyển sắc, sen trắng ở bốn phía như khô héo trước vẻ đẹp kinh điển ấy! Mộ Dung Ca ngạc nhiên, từ lúc gặp mặt đến bây giờ, đây là lần đầu tiên cô thấy Nguyên Kỳ cười như vậy, chân thực, dịu dàng, ánh sáng chói lòa tỏa ra khắp nơi.
Mộ Dung Ca lập tức cúi đầu, nhìn những cánh sen trắng vương đầy trên mặt đất, cô trả lời: “Thái tử thích là được rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
