, Phi Nguyệt
Gió mát thổi từ song cửa sổ vào, mang theo hương thơm nhàn nhạt vấn vít nơi đầu mũi, mép rèm bốn phía bay bay. Cô ngẩng đầu nhìn bóng hắn đằng sau rèm, vẻ mặt hắn thản nhiên, dù mỉm cười nhưng vẫn luôn thấy khoảng cách như người bề trên.
Khoảng cách ấy, nói xa không hẳn là xa, chỉ cách nhau một tấm rèm, nói gần chẳng phải gần, tựa như khoảng cách giữa trời và đất.
“Vâng.”
Cô thoải mái trả lời thẳng thắn không giấu diếm. Hắn hỏi câu này, nhất định đã nhìn thấu lòng cô. Huống hồ trước đây khi cô đi theo Triệu Tử Duy, đã trốn hắn rất xa, dù chỉ là một ánh mắt cô cũng không muốn động chạm tới hắn, càng không mong hai bọn họ sẽ dính dáng gì. Đôi mắt của hắn có thể nhìn thấu thế nhân, giờ đây cô không muốn trả lời trái với lương tâm mình nữa, cho dù sau này hắn đối xử với cô thế nào cũng được.
Hầu hết nữ tử đều muốn làm người đàn bà của hắn, chen lấn tới trước mặt khiến hắn chán ghét, còn cô lại là trường hợp đặc biệt.
“Thiếp tự biết mình có bao nhiêu phân lượng, dù vây quanh Thái tử như ruồi nhặng thì người cũng đâu để ý. Vì không muốn khiến Thái tử chán ghét, thiếp vẫn nên tự lượng sức mà buông tâm. Hơn nữa mỹ nhân bên cạnh Thái tử nhiều vô số, với thân phận của thiếp sao lọt được vào mắt Thái tử chứ?” Cô chậm rãi cúi đầu, khóe miệng nhếch lên nụ cười tự giễu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)
