Từ khi bước vào sân, đôi mắt tà mị của Triệu Tử Duy vẫn không rời khỏi bóng Nguyên Kì và Mộ Dung Ca đang đánh cờ cách đó không xa.
Mấy hôm không gặp, nàng vẫn như thế, luôn cố gắng che dấu tâm tư của mình. Cô nói không hận hắn, bởi vì trong lòng cô chưa từng có hắn? Không yêu nên không hận sao? Nghĩ như thế, sắc mắt hắn trầm xuống u ám, ánh mắt gắt gao khóa chặt dáng vẻ cô.
“Tính tình Thái tử Tề quốc thật phóng khoáng khiến bản cung vô cùng khâm phục.” Nguyên Kì thu ánh mắt nhìn về phía ván cờ đã thay đổi khi Mộ Dung Ca hạ xuống một quân, ánh mắt lạnh lùng. Triệu Tử Duy vừa xuất hiện đã ảnh hưởng tới khả năng phán đoán của cô.
Ván này không cần chơi tiếp nữa, cô nhất thời lơ đễnh nhầm một nước, nhưng lại thua hoàn toàn.
“Kì nghệ thiếp có hạn, không xứng chơi cờ với Thái tử.” Cô nhanh chóng thu cờ, thầm thở phào.
Gió khẽ thổi, hoa sen đung đưa, tà áo dài của cô cũng bay phấp phới che khuất một nửa gương mặt của cô.
Triệu Tử Duy nhíu mày để ý từng động tác của Mộ Dung Ca, cô càng lạnh nhạt khiến tim hắn càng đau hơn. Hắn mím chặt môi, cả người toát lên vẻ chết chóc lạnh lẽo nhìn vô cùng đối lập với quanh cảnh nắng vàng ấm áp xung quanh.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


