"Hoàng thượng đâu rồi?” Mộ Dung Ca chặn họng hắn, ánh mắt sắc bén chất vấn. Hiện tại khắp người nàng không còn bao nhiêu khí lực, đến cả suy nghĩ và lời nói cũng không theo kịp thời đại, thật ra tình huống của Triệu Tử Duy hiện giờ đâu phải nàng không biết!
Một con người kiêu ngạo, khí phách, đầy sức quyến rũ như Triệu Tử Duy sao có thể lựa chọn phương thức uống thuốc độc tự vẫn?
“Hạ táng trong hoàng lăng tức là đã thừa nhận hắn từng là hoàng đế Tề quốc. Nàng nên biết, ngôi vị hoàng đế này vốn dĩ nên là của ta.” Triệu Tử Tận quay đầu, lạnh giọng nhìn nàng chằm chằm. Lúc hắn hạ quyết định này, rất nhiều tùy tùng đều phản đối nhưng hắn vẫn đồng ý để Triệu Tử Duy được hạ táng hoàng lăng.
Năm đó Triệu Tử Duy đã từng tha mạng hắn một lần, hắn cũng nên đáp trả lại Triệu Tử Duy.
Khóe mắt Mộ Dung Ca chua xót, nhìn sườn mặt cong cong như củ ấu của Triệu Tử Tận, nàng cười: “Chúc mừng ngươi đã được toại nguyện.”
Trong đợt giao chiến này chỉ có người thắng kẻ thua, không có sự tồn tại của tình cảm. Thậm chí, chỉ có thể có một người thắng, kẻ bại trận chỉ có thể nhận được một kết cục là cái chết.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)