Hắn muốn cả đời bảo hộ nàng, song ước mơ đó giờ chỉ còn là lời nói suông.
Cảm giác uất ức, thất hứa hắn cực kỳ căm ghét, nhưng lại một lần nữa tái phạm.
Tốt lắm, quá tốt, cuối cùng hắn cũng được ra đi trong vòng tay ấm áp của nàng.
“Trẫm đã nghĩ rất lâu, song nghĩ đi nghĩ lại… vẫn là… nàng đừng hận trẫm. Có được không?” Hắn cực khổ lặp lại lần nữa.
"Triệu Tử Duy..." Triệu Tử Tận véo mày, sửng sốt nhìn thân hình cao to của Triệu Tử Duy ngã xuống. Đấu với nhau vài năm, không có lúc nào hắn không mong chờ thời khắc này. Bây giờ, khi ước muốn thành sự thật, tâm trạng hắn cảm thấy thoải mái vô cùng. Quay đầu nhìn lại, long ngai cách đó không xa dường như đang tỏa ra màu vàng kim chói lọi, màu sáng chói mắt đó khiến đôi mắt hắn không thể nheo lại.
"Hoàng thượng!" Tiếng gọi xé lòng của Lưu Vân vang lên, “Khánh Lâm vương, bản tướng phải để ngươi tuẫn táng cùng hoàng thượng!” Lưu Vân điên tiết giơ cao trường mâu đâm thẳng về phía Triệu Tử Tận. Vài tên lính láp lập tức chắn ở trước, chiến đấu liên hồi với Lưu Vân.
Trong đại điện, một lần nữa rơi vào cảnh hỗn loạn.
Triệu Tử Tận cứng người thất thần nhìn tay chân Mộ Dung Ca đang luống cuống. Chưa bao giờ hắn thấy nàng đau khổ như vậy. Hắn biết nàng cực kỳ ghét nhìn thấy máu, cũng như người người dần rời đi vào năm đó.
“Không nên hận bất cứ ai, tình cảnh hôm nay là do trẫm tự gieo gió gặt bão… Mộ Dung Ca, trẫm không cầu nàng hận trẫm… chỉ xin… đừng quên trẫm. Cả đời này… đừng quên trẫm, có được không… có thể không? Mộ Dung Ca…”
Triệu Tử Duy dùng sự kiên trì cuối cùng cố gắng nói hết những suy nghĩ trong lòng, chỉ là sinh mệnh xói mòn, linh hồn sắp phải rời xa là điểu hắn không thể khống chế được. Trước mắt dường như xuất hiện rất nhiều đốm sáng chói mắt, khiến hắn đau đớn khó mở to, còn bộ dạng dần dần mất sức này nữa.
Hắn dùng trọn khí lực cuối cùng để cong khóe môi, thâm tình mà dịu dàng cười với nàng.
Hắn hy vọng lưu lại trong mắt nàng không phải khuôn mặt dữ tợn của mình mà là khuôn mặt thâm tình tươi cười đang nhìn nàng. Cả đời này nàng có ngẫu nhiên nhớ đến hắn cũng sẽ không đau lòng mà khóe miệng sẽ cong lên cười nhẹ, bởi vì trong sinh mệnh nàng đã từng có một người như hắn, một mỹ nam tử vô tình báo đạo, quỷ kế đa đoan.
“Quên… trẫm…” Hắn nhắm hai mắt lại, cảm giác sinh mệnh dần dần rời đi, nhưng tại thời gian cuối cùng còn sót lại hắn bỗng hối hận. Suốt đời này nhớ tới hắn, nàng nhất định sẽ đau khổ vô cùng. Hắn sao có thể để nàng đau thương, tuyệt đối không thể được, bằng không hắn nào có thể ngủ yên? Sao có thể yên tâm rời đi?
"Không cần... Không cần..."
Tình cảnh năm đó tái hiện ở trước mắt. Hắn, Như Băng, Bích Nhu, Lương Hân Hân, Kim Lan, người người vẫn còn ở đó, đã từng là những sinh mệnh tồn tại qua trong cuộc đời nàng, nhưng từng người từng người đã rời đi!
Tính mạng này, ôi khi nhớ lại đúng là nỗi đau dằn xé, một cơn đau mà không bao giờ muốn đụng phải.
...
Phủ thái tử Hạ quốc.
“Xem ra hiện giờ ở Tề quốc đang có điều thay đổi.” Thần sắc Nguyên Kỳ trầm ngưng, sâu thẳm nhìn ra ngoài cửa sổ. Thế giới trong mắt hắn không phải trắng thì sẽ là đen. Bây giờ liếc mắt nhìn lại, lọt ngay vào tầm mắt đều là những bông hoa phù dung màu đen.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)