Mộ Dung Ca âm thành đánh giá nữ tử trước mặt, sau khi sẩy thai nghe nói Nguyên Ngư đã tu tâm dưỡng tính, không còn cùng Triệu Tử Tận có bất cứ hành động thân mật gì. Triệu Tử Tận đoạt cung đăng cơ vẫn như cũ kỵ ngại thân phận mà sắc phong Nguyên Ngư làm hoàng hậu.
Bây giờ xem ra trang phục và khí độ của Nguyên Ngư cũng mang khí chất của bậc mẫu nghi thiên hạ.
Chẳng qua, trong ánh mắt của Nguyên Ngư, Mộ Dung Ca vẫn cảm nhận được chút ý tứ lạnh lùng như một đạo hàn băng.
“Vẫn tốt.” Nàng thu hồi ánh mắt, trả lời.
Mộ Dung Ca nhíu mày không e ngại đáp ngay: “Đề nghị của Tề quốc hoàng hậu cũng rất tốt.” Sau khi thăm viếng Triệu Tử Duy, nàng sẽ rời Tề quốc ngay, đi làm việc mà nàng cần làm. Cho dù không thể ở thời đại này hô phong hoán vũ nhưng nàng vẫn muốn có thể vững chãi đứng trong mưa gió không bị quật ngại, không để bất cứ kẻ nào hại đến mình.
Nguyên Ngư không ngờ Mộ Dung Ca có thể sảng khoái đáp ứng, vẻ mặt nàng như vân đạm gió nhẹ, cảm giác khó chịu trong lòng càng mãnh liệt, nàng xoay người đưa lưng về phía Mộ Dung Ca, lại nói thêm: “Mộ Dung Trắc phi chắc cũng biết được tâm ý của hoàng thượng. Hoàng thượng đối với Mộ Dung Trắc phi một lòng mê luyến, thâm tình ăn sâu vào tận xương tủy khiến bản cung hâm mộ vô cùng, chỉ là không biết tình cảm Mộ Dung Trắc phi đối với Hạ quốc thái tử có đủ kiên định hay không? Nhìn thì biết, hoàng thượng rất mực quan tâm đến Mộ Dung Trắc phi a, mỗi một vật trang bày trong phòng này đều do hoàng thượng dụng tâm chuẩn bị riêng cho…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

